Click vào để xem ảnh lớn!

Tỳ Khưu Giới Đức

(Sīlagu.no Mahāthera)

Chuyện Cổ Phật Giáo

(Tuyển tập các bài đọc của TK Giới Đức)


3.8 Bố Thí Bất Nghịch Ư phần 3.3 (31 phút và 36 giây)

Truyện đức Vê-xanh-ta (Phần 3.3)

(Bố Thí Bất Nghịch Ư)

Đức Vê-xanh-ta thấy cả hai ước nguyện tha thiết và chân thành nhất của ḿnh mà vị trời nhiều oai lực kia cũng không thành tựu được; chẳng biết sao hơn, tự nghĩ: Hay là ta xin những ước nguyện, mà từ đó, ta có thể dùng làm phương tiện tốt đẹp lâu dài cho Đạo quả Vô Thượng Bồ Đề, bèn nói:

- Vậy th́ điều thứ nhất: cho ta được trùng phùng phụ tử, thân tộc; kế vị ngôi vương để có cơ hội trị v́ quốc độ theo chánh pháp.

Trời Sakka hoan hỷ đáp:

- Điều đó được. Rồi ngài sẽ được như nguyện.

- Điều thứ hai: Khi ta làm vua th́ của cải, bạc tiền, châu báu hằng có đủ, để ta giúp ích sự ấm no đến cho tất cả mọi người!

Trời Sakka lại gật đầu:

- Ta sẽ cho ngài dư thừa về tài sản. Ta sẽ trút xuống một trận mưa bảy báu tràn ngập cung điện của ngài.

Đức Vê-xanh-ta lại nói:

- Điều thứ ba: Từ Thái Thượng Hoàng, các quan đại thần, bá tánh, ai ai cũng hoan hỷ thọ tŕ giới luật, đừng ngỗ nghịch chống đối hay phỉ báng các thiện sự!

- Ta sẽ lệnh cho chư thiên ở quốc độ ngài, hộ tŕ cho ngài, muôn dân cùng bá tánh; trừng trị kẻ ác đức, nâng đỡ người hiền lương – tạo cho chúng thuận thảo với bạch pháp!

- Điều thứ tư: Trí tuệ và từ bi trong ta hằng có đủ, không bao giờ bị che lấp, không mệt mỏi với lợi ích chung, tinh tấn măi măi trên con đường Vô Thượng Bồ Đề!

- Rất tốt – trời Sakka nói – Ta sẽ t́m cách khuyến khích và nhắc nhở ngài. Tất cả bốn điều ước nguyện của Ngài sẽ được viên măn như ư!

Sau khi hứa khả thi những sở nguyện của đức Vê-xanh-ta, trời Đế Thích biến mất giữa hư không trong nháy mắt, trở về Đao Lợi Thiên Cung.

Suốt gần một ngày lăo Bà-la-môn chưa đi ra khỏi dăy núi Gri-văng-ca hùng vĩ. Lại thêm hơn hai ngày đêm nữa lăo mới tới được chân núi Càng-đà-ma-đằng, v́ lăo cố ư t́m đường lẩn tránh tên chúa thợ săn hung ác! Hai trẻ thân thể đă rách như xơ mướp, lếch thếch khóc la thảm thiết mà lăo Bà-la-môn vẫn cứ lối kéo bừa đi c̣n tệ hơn con vật. Lăo đă nổi thú tính mất rồi!

Đêm xuống, giữa chốn rừng già thâm u ghê rợn, khi muông thú xuất hiện đó đây, lăo Bà-la-môn sợ hăi đến dựng tóc gáy. Lăo lấy dây cột hai trẻ ở gốc cây rồi leo lên một nhánh cao to ẩn trú qua đêm, tự nghĩ: “Ác thú mà có tới đây, hai miếng mồi kia sẽ đủ no thịt, chúng sẽ bỏ đi. Ôi! Ta là vị Phạm Thiên an toàn và khôn ngoan hết mực!”

Hai vị trời trú ngụ ở nơi này, bực ḿnh lăo Bà-la-môn ác độc, lại cảm thương t́nh cảnh hai trẻ, đợi khi lăo đă ngủ, bắt lăo trói lại bỏ dưới gốc cây, ẵm hai đứa trẻ lên cây, cho nằm trong chiếc vơng của cung trời. Suốt đêm, cả hai vị trời này thay phiên nhau ru ngủ, vỗ về an ủi chúng, cho uống thuốc, xức các vết thương, cho ăn những thực phẩm bằng các tinh hoa ngon bổ. Sáng ngày, thay đổi vị trí xong, họ biến mất.

Hai trẻ thức dậy, thấy các vết thương trên người đă lành lặn hẳn, cơ thể khỏe khoắn lạ thường. Lại nhớ mường tượng như chúng được ngủ ấm cúng trong ṿng tay của hai bà tiên đẹp đẽ và hiền lành. Chúng ngẩn ngơ luyến tiếc. Lăo Bà-la-môn trái lại, tự nghĩ: Sao ta ngủ trên cây mà người lại nhuốm đầy bụi bẩn? Lại nữa, dường như có kẻ trói ta lại, vùng vậy chẳng được làm cho cơ thể đau đớn và mệt mỏi lạ thường?

Thoáng nh́n hai trẻ, lăo ngạc nhiên hết sức. Qua một đêm sao chúng hồng hào tươi nhuận đến thế? C̣n các vết thương sưng tím, dấu máu lở loét nơi chúng, biến đâu mất rồi?

Vừa bực ḿnh, vừa ganh tỵ, lăo thô bạo kéo bừa hai đứa trẻ đi, lại đánh, lại chửi. Lạ lùng sao, bây giờ chúng không c̣n thấy đau đớn nữa. Trong giấc ngủ, hai bà tiên đă cho chúng uống thuốc ǵ mà kỳ diệu đến thế? Đánh đập hoài cũng mỏi tay, hơn nữa, dường như lăo không c̣n hơi sức. Giờ đây, lăo lầm lũi lên đường. Ṛng ră ngày đi, đêm nghỉ, màn trời, chiếu đất, lăo Bà-la-môn đă về được quê nhà. Suốt khoảng thời gian này, mặc dầu hai trẻ bị trói, nằm bờ, bỏ bụi – nhưng thường được các vị trời hảo tâm chiếu cố, săn sóc cho ăn uống, chỗ ngủ, thuốc men, nên hai trẻ chẳng biết mệt mỏi là ǵ; dường như chúng lại mạnh khỏe tươi đẹp thêm là khác. Lăo Bà-la-môn kinh ngạc, mắng thầm: cái giống ḍng ǵ mà kỳ lạ! Bỏ đói, bỏ khát, ngủ hố, nằm đất mà vẫn đẹp đẽ như con trời!

Đến nhà, nàng A Mị ṭ ṃ nh́n hai trẻ cốt cách quư phái, siêu phàm, hỏi chồng:

- Hai quư tử này ở đâu?

- Là ḍng Hoàng tộc – Lăo Bà-la-môn kiêu hănh đáp – Là con đức Vê-xanh-ta thành Kế-tư-đà!

Nàng A Mị giẫy nẫy lên:

- Trời ơi! Con đức Vê-xanh-ta? Kẻ có ḷng từ bi cao cả, bố thí hết của cải bạc vàng, cả voi báu, rồi vua cha đày vào rừng Gri-văng-ka?

- Chính thị! Lăo Bà-la-môn gật đầu.

Nàng A Mị giận dữ, xỉa xói vào mặt chồng:

- Vậy th́ hăy tức tốc đem trả lại. Tôi cấm ông đụng đến cái sợi lông chân của chúng. Trời ơi! Người ta chỉ c̣n hai trẻ, là bạn cơ hàn, là quả tim, là chỗ an ủi náu nương, mà ông nỡ ḷng nào cắt ĺa đành đoạn? Thật ông không phải là giống người, c̣n tệ hơn sài lang, hổ báo. Sao ông không ngoảnh lại nh́n ông xem? Chúng ta là ǵ mà đem hai đức hoàng tôn cao quư kia về làm tôi tớ hầu hạ? Rồi ông sẽ bị quả báo bể bụng, vỡ đầu ra mà chết, tôi nói cho ông hay!

Nàng A Mị dẫn hai trẻ đi tắm rửa, thay y phục, cho ăn uống, ngủ nghỉ vài hôm rồi bảo lăo Bà-la-môn đem trả về kinh đô Kế-tư-đà. (Kinh sách ghi là: V́ lời nguyện trùng phùng phụ tử, thân tộc của đức Vê-xanh-ta – mà trời Đế Thích xúi nàng A Mị trở mối thiện tâm).

Lăo Bà-la-môn thờ A Mị như thờ vị trời ở trong nhà nên sợ hăi mang hai trẻ đi ngay. Lần này, lăo săn sóc cho hai trẻ từ cái ăn, cái uống, chỗ ngủ, chỗ nghỉ suốt dọc đường thật chu đáo. Và luôn miệng xin lỗi hai trẻ bỏ qua cho!...

Hôm kia, vua Thệ Sanh nằm mộng, thấy một lăo mặt đen ốm nhom, cầm hai hoa sen mới nở vào bệ rồng, cung kính dâng đức vua. Vui mừng, đức vua đeo lên hai tai. Hoa sen rơi xuống tỏa mùi thơm ngào ngạt. Vua giật ḿnh tỉnh giấc.

Điềm triệu được kể lại, một thầy Bà-la-môn đến sụp lạy, tâu rằng:

- Mừng bệ hạ sẽ được trùng phùng với các hoàng tôn xa cách lâu ngày.

Từ khi vua Thệ Sanh đày Thái tử vào rừng sâu, ngài nhớ nhung héo ṃn tất dạ, ngủ không yên, ăn không ngon. Những khi đông hàn tuyết rơi, trong cung ấm, nằm ngủ đệm dày chăn bông mà đức vua c̣n cảm thấy không chịu nổi. Xót thương cho Thái tử, vợ cùng hai hoàng tôn màn trời chiếu đất nơi núi thẳm, rừng sâu. Lại nữa, ở cung đ́nh th́ sống đời vương giả, ngày đêm tiếng ca lời nhạc, thức ngon vật lạ thừa thăi – c̣n ở chốn nước độc, non thiêng, kẻ lưu đày nào có thứ chi? Càng nghĩ, đức vua lệ càng rơi tầm tă, ăn năn, hối hận vô cùng.

Về phần hoàng hậu Trầm Hương th́ dường như trầm trọng hơn; Thái tử và các cháu đi bà không c̣n thiết tha ǵ nữa cả. Chỉ một thời gian ngắn là bà lâm bệnh vơ vàng, thuốc thang không chữa được tâm bệnh.

Thầy Bà-la-môn đoán mộng, chẳng khác chi cho đức vua và hoàng hậu một liều thần dược, cả hai tươi tỉnh lại. Đức vua cho thắng ngựa đi dạo chơi ở ngoại thành. Hôm ấy, lăo Bà-la-môn cũng vừa dẫn hai trẻ tới nơi.

Nh́n hai đứa bé đi với lăo Bà-la-môn, đức vua kêu quan hầu lại:

- Này khanh! Khanh nh́n thấy chúng chứ? Ôi! Cả hai trẻ đều sáng rỡ, khôi ngô, xinh đẹp. Trai th́ giống Ra-ly, gái th́ đúng là Kanh-ha rồi! Tướng mạo ấy th́ rơ là ḍng quư tộc cao sang. Nh́n kia! Cả hai đều đi đứng nghiêm trang, cốt cách như hai sư tử con. Nh́n ḱa! Diện mạo hai trẻ như vàng ṛng óng ánh, mà, chúa thiên nga cũng không thùy mị, rực rỡ đến như vậy!

Đức vua biết đúng là hai trẻ, bèn trở lại cung điện, cho gọi lăo Bà-la-môn cùng hai trẻ vào chầu. Vua hỏi:

- Này lăo Bà-la-môn! Hai trẻ này từ đâu mà lăo dẫn đến đây? Hăy nói thật, trẫm sẽ ban thưởng trọng hậu.

Lăo Bà-la-môn dập đầu lạy:

- Muôn tâu bệ hạ! Là con của đức Vê-xanh-ta, là hai đấng hoàng tôn cao quư của bệ hạ. Đức Vê-xanh-ta v́ đại nguyện bố thí bất - nghịch - ư nên đă cho hai trẻ đến hạ thần.

Vua Thệ Sanh biết là đúng như vậy, nhưng cũng giả vờ giận dữ, vỗ long ngai:

- Hay cho ngươi đă xảo ngôn, lộng ngữ! Hai trẻ quư phái cao sang như rồng như phượng kia, ai lại đem cho đi? Hăy khai thật! Nếu trẫm xét thấy có điều dối trá, sẽ xét theo luật h́nh sửa trị!

Lăo Bà-la-môn mặt cắt không c̣n hạt máu:

- Muôn tâu! Hạ thần đâu dám vọng ngôn với đức hoàng thượng! Đức Vê-xanh-ta với lời phát nguyện cao thượng chẳng ai là không biết. Ngài c̣n giữ ǵn ǵ cho ḿnh, dẫu là con mắt hay trái tim? Ngài là đám ruộng vàng cho người nghèo đói, là tiên dược cho kẻ ốm đau, là ḍng suối ngọt muôn phương cho người, vật và cỏ cây đang khô khát. Hạ thần già cả, ốm đau, cô độc – nên đă đến xin hai trẻ để đỡ đần chân tay lúc tối lửa tắt đèn.

- Im ngay! Vua quát to – sao nhà ngươi lắm lời đến vậy?

Vua Thệ Sanh biết lăo Bà-la-môn nói đúng, nhưng cũng tức giận đến run lẩy bẩy. Tức giận cái lăo già khốn kiếp, dám xin cháu vua về làm tôi đ̣i.

Các quan đại thần nghe chuyện th́ coi như được chứng kiến một sự kiện hy hữu, bèn mở lời châm chọc, chế nhạo:

- Kỳ lạ đến thế là cùng! Của cải cho được, có lư. Voi báu của quốc độ cho đi, không thể tha thứ. Nhưng con cái là máu mủ, là một phần của sinh mạng ḿnh mà cũng đành đoạn cho đi, th́ không phải là giống người nữa...

- Không c̣n nhân tính – vị quan khác phụ họa – sài lang, hổ báo, kể cả rắn rít có tiếng là tàn độc, hung dữ nhất, chúng cũng biết thương con. Chỉ có đức Vê-xanh-ta của chúng ta là nhân vật mà cổ kim chỉ có một, nên ghi vào sử vàng để lại cho muôn đời sau!

Như lửa cháy đổ thêm dầu, vua Thệ Sanh tím mặt rồng, giận cá chém thớt:

- Hay cho lăo Bà-la-môn dám khinh khi ḍng dơi Sát-đế-lỵ! Quân bay đâu! Hăy đánh cho nó ba mươi trượng thị oai!

Quân hộ vệ dạ rân, hầm hổ tới trói gô lăo Bà-la-môn lại, căng ra, trượng to định giáng xuống...

- Hăy khoan!

Một trẻ chạy ra can, đó là Ra-ly.

Nguyên Ra-ly nghe các quan dám vô lễ chê Thái tử, dám ví cha nó c̣n tệ hơn sài lang, trẻ đă không chịu được. Bây giờ, thượng hoàng lại ra lệnh đánh lăo Bà-la-môn. Tuy mới mười hai tuổi đầu, nhưng con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, trẻ đă sớm biết đâu phải, đâu không phải, nên đă mạnh dạn bước ra ngăn lại.

Đức vua Thệ Sanh thấy cháu ḿnh khuôn mặt không giận mà oai, đang đưa mắt nh́n mọi người ra vẻ chê trách th́ cơn giận đă nguôi hơn nửa phần, bèn ôn tồn nói:

- Ta nể cha cháu nên đă không chém đầu lăo kia, sao cháu lại can gián? Lăo dám xin cháu về làm kẻ tôi đ̣i, th́ đúng ra cháu phải hả dạ khi thấy người ta đánh lăo chứ?

Trẻ Ra-ly lắc đầu:

- Không phải thế, tâu Thái Thượng Phụ! Các quan đại thần đă sai lầm mà cho chí Thái Thượng Hoàng cũng sai lầm! Than ôi! Từ khi cha cháu đi khỏi th́ triều đ́nh này dường như không c̣n có ai nữa!

Mọi người nghe như có một làn gió lạnh tựa băng tuyết, quất vào mặt, im thin thít.

Trẻ Ra-ly cất giọng thanh tao, rơ mồn một:

- Chính v́ những người Bà-la-môn nghèo đói này mà cha cháu đă phát tâm từ bi bố thí của cải. Chính v́ những người Bà-la-môn ác độc kia mà cha cháu cho voi thần đến nỗi mang tội với quốc độ. Cũng chính v́ sự đau khổ chung của sanh loại mà cha cháu cam chịu đời cơ cực ở non sâu tuyết lănh, nằm giường cây, uống nước lă, mặc áo da thú, ăn củ đắng và trái cây chua! Cha cháu dung thứ được cho mọi người. Không những dung thứ mà c̣n yêu thương. V́ yêu thương nên mải miết đi t́m phương cứu độ. Thế mà Thái Thượng Phụ lẫn cả triều đ́nh chẳng dung thứ nổi một con người ăn xin ngu si đói khổ!

Đức vua và cả triều thần ngồi trân, ruột đau như cắt.

Chưa thôi, như vị quan ṭa, Ra-ly quay mặt nghiêm khắc nh́n bá quan:

- C̣n các người là ǵ mà dám to gan lớn mật chê trách cha ta? Một lũ xu phụ bám vào bả vinh quang mà no thân ấm cật! Quốc độ này không có Thái Thượng Hoàng ta tu nhơn tích đức từ nhiều đời kiếp, lấy vương pháp cai trị muôn dân, th́ các ngươi có được b́nh yên mà ngồi hưởng phú quư? Quốc độ này nếu không có cha ta, với đức lớn làm cho Vương Tượng từ núi Tu Di đi qua hư không biếu tặng cho voi thần, th́ kinh đô Kế Tư Đà là ǵ mà làm chủ chư hầu? Khi cha ta cho voi thần, các ngươi đă nhân danh quyền lợi muôn dân rồi xúi Thái Thượng Hoàng lưu đày cha ta! Xin thưa với các ngươi rằng, các ngươi chưa biết xót thương một người, th́ có lư nào biết lo đến quyền lợi con dân trong cả nước?

Các quan đại thần tức giận quá đến xanh mặt lại. (Tương truyền rằng, trời Sakka v́ muốn sau này hộ tŕ cho quốc độ, nên xui trẻ dạy cho đức vua và bá quan một bài học về thiện pháp, để chuẩn bị cho sự tốt đẹp của triều đại mới, khi Thái tử trở về lên ngôi vương như bốn điều sở ước). V́ vậy, trẻ Ra-ly không dừng lại ở đó mà c̣n tiếp tục với giọng lời chững chạc:

- Muôn tâu Thái Thượng Phụ! Hành động bố thí của cải, bạc vàng, voi báu và cả hai con, người trong thế gian không ai làm được. Cha cháu yêu thương hai cháu như sự sống của chính ḿnh th́ lẽ đâu không t́nh thương xót máu mủ, mà bá quan dám ví tệ hơn sài lang, hổ báo?

Những đôi mắt phàm phu, hạ liệt làm sao thấy được việc làm của người cao thượng? Muôn triệu chiếc xe được kéo bởi tuấn mă, phi long, ngựa Sindhu thuần chủng cũng không đuổi kịp chiếc bóng đi trước của một nhân cách siêu việt. Người ta thường không dám cho đi một đồng trinh, một miếng cơm, một manh áo mà bao giờ cũng rêu rao v́ quyền lợi kẻ khác! Cha cháu sống một đời dường như hoàn toàn quên ḿnh v́ mọi người, mà bá quan dám chê bai – th́ coi chừng chư thiên sẽ giận dữ, quỷ dạ xoa sẽ đâp đầu họ vỡ thành ba mảnh, và luật nhân quả báo ứng sẽ quẳng họ vào địa ngục đời đời!

Trẻ Ra-ly nói xong đă lâu mà đức vua và triều thần như c̣n đang ngồi trong ḷ lửa. Từ trạng thái tức giận lần lần đến hổ thẹn. Từ hổ thẹn, bây giờ họ đâm ra sợ hăi. Không có ai dám nh́n thẳng vào mặt Ra-ly. Chỉ có đức vua là cất giọng đầu tiên:

 -Thôi cháu! Ra-ly! Thái Thượng Phụ sai lầm mà bá quan cũng sai lầm trong hành động vừa qua. Cháu theo cha cháu mấy năm mà đă trở thành người khôn lớn, đă dạy cho ta và bá quan một bài học thấm thía vô cùng. Ôi! Thiệt là hổ phụ sinh hổ tử! Chính ta bị bụi dính đầy mắt th́ c̣n nh́n thấy ǵ nữa đâu. Cháu đă mở mắt cho mọi người rồi đấy. Ai cũng thấy rơ cả rồi. Cháu bỏ qua nhé? Chúng ta sẽ sửa sai những điều quấy quá. Chúng ta sẽ thỉnh cha cháu về, v́ chỉ có cha cháu mới xứng đáng là kẻ hiền đức vô song ở quốc độ này. Thôi nhé, lại đây! Lại đây cả hai cháu. Muôn việc xí xóa hết cả rồi. Ngày mai mặt trời lại mọc. Mùa xuân sẽ về. Lại đây hai cháu. Lại ngồi như xưa trên vế của tổ phụ! Ôi! Tổ phụ nhớ thương hai cháu xiết bao!

Hai trẻ khóc ̣a. Kanh-ha định chạy tới nhưng Ra-ly nắm tay lôi lại. Đôi mắt đỏ hoe, Ra-ly cố gắng nuốt hơi rồi lắc đầu nói:

- Không thể được, thưa Thái Thượng Phụ, hồi xưa khác, nay khác. Hồi xưa hai cháu là hai hoàng tôn lá ngọc cành vàng, là ḍng giống quư tộc vương giả, nhưng bây giờ hai cháu làm thân tôi tớ người – th́ đâu dám đến gần Thái Thượng Phụ để Thái Thượng Phụ phải bị ô uế? Thái Thượng Phụ không sợ ḿnh bị giảm giá trị? Không hổ mặt với triều đ́nh bá quan hay sao?

Vua Thệ Sanh nước mắt tuôn dầm dề:

- Thôi cháu ơi! Nói chi lời gai đâm, muối xát làm ḷng ta đau đớn, Thái Thượng Phụ sẽ tẩy xóa thân phận tôi đ̣i, để hai cháu trở lại giống ḍng cao quư, sẽ là hai hạt ngọc ma-ni của quốc độ.

Ra-ly nói:

- Cha cháu đă đem hai cháu cho ngươi, tất nhiên là hai cháu đă thuộc về người. Dẫu lăo Bà-la-môn kia hèn hạ, ác độc, nhưng hai cháu nào dám không tuân? Vậy th́ Thái Thượng Phụ phải bỏ tiền ra chuộc cho đúng với lẽ phải ở đời!

- Phải rồi, cháu nói đúng! Vậy th́ chuộc bao nhiêu? Cha cháu ấn định giá cả? Hay cháu? Hay lăo Bà-la-môn kia?

Ra-ly nói:

- Lăo Bà-la-môn làm sao đủ tư cách để đánh giá hai cháu? C̣n hai cháu th́ làm sao lại có thể tự đánh giá ḿnh! Cha cháu đă dạy sao th́ cháu nói làm vậy. Thưa Thái Thượng Phụ! Trai th́ một ngàn lượng vàng ṛng không thừa, không thiếu. Gái, không những một ngàn lượng mà c̣n ḅ đực, ḅ sữa, trâu, ngựa, voi, tôi trai, tớ gái – mỗi thứ một trăm mới đủ tiền chuộc được!

Đức vua ngạc nhiên hỏi:

- Chỉ có bấy nhiêu th́ đă lấy làm ǵ đắt đối với hai trái tim yêu dấu của ta. Nhưng mà này cháu Ra-ly! B́nh thường trai quư hơn gái, mà sao ở đây, gái lại giá cả vượt mức trai đến như vậy? Cháu có lầm lẫn chăng? Gái quư hơn trai chăng?

Ra-ly rắn mắt nói:

- Muôn tâu! Trai quư hơn gái là đối với ai kia, nhưng đối với Thái Thượng Phụ, phải là gái quư hơn trai!

- Sao vậy? Vua cau mày.

- Muôn tâu! Thái Thượng Phụ chỉ có một trai thông minh, tài trí, hiền đức; thế mà cam tâm đày vào núi sâu, rừng thẳm. C̣n ở đây, cung phi mỹ nữ mười sáu ngàn người đều được Tổ phụ sủng ái. Cho đến kẻ nữ nhân tệ nhất ở cung điện này c̣n sung sướng hơn vạn lần đứa con trai yêu quư của Thái Thượng Phụ! Vậy không phải là nữ quư hơn nam sao?

Đức vua Thệ Sanh cười giả lả nhưng ḷng hổ thẹn vô cùng với đứa cháu rắn mắt. Vua sai quan trả giá cả như Ra-ly đă nói. Khi ấy hai trẻ mới nhảy vào ḷng đức vua khóc thút thít. Đức vua ḷng hoan hỷ không kể xiết, tức tốc cho mời hoàng hậu vào. Cả mấy người mừng mừng tủi tủi. Lát sau, cung phi mỹ nữ tràn vào chật cung điện, xin được thăm hai đức hoàng tôn yêu quư cách biệt lâu ngày. Ai cũng lạ lùng khi nghe được câu chuyện vừa rồi, vừa ṭ ṃ, vừa kính nể, vừa yêu thương hai trẻ khôn xiết.

Vua truyền cho triều đ́nh và kinh đô ăn tiệc bảy ngày. Lại sai ban thêm cho lăo Bà-la-môn một ṭa lâu đài bảy tầng với đầy đủ vật dụng cần thiết để đáp đền công lao mang hai cháu về, lại bố cáo giảm thuế má cho quốc dân, thả tội tù, xuất của kho bố thí khắp mọi nơi mọi chỗ ṛng ră mấy tháng trường. Đâu đâu cũng nghe tiếng cười vui an lạc.

Riêng hai trẻ th́ khỏi cần phải nói là chúng sống như thế nào. Thật là khồng kể xiết sự cưng chiều của mọi người. Lăo Bà-la-môn v́ thiếu phước nên không hưởng được đời sống phú quư. Hôm kia, ăn một bữa quá no, trúng thực vỡ bụng, ói mật mà chết. Vua truyền cho họ hàng thân nhân đến lănh gia tài, nhưng chẳng có ai. A Mị biến đi đâu mất. Rốt cùng, tiền bạc, gia sản lại sung vào quốc khố.

Trong khi hàn huyên với hai cháu, đức vua Thệ Sanh gạn hỏi về đời sống của cha mẹ chúng như thế nào ở rừng sâu. Ra-ly và Kanh-ha cứ thực t́nh kể lại không giấu giếm điều ǵ. Đức vua vô cùng cảm động, truyền cho bá quan chuẩn bị ngựa xe để vua đích thân lên rừng đón Thái tử về kế vị ngôi vương. Tin được loan ra làm bừng bừng trái tim mọi người. Ai cũng nôn nả ngóng chờ h́nh bóng của người nhân đức.

Đúng ngày, một đoàn binh mă rầm rộ xuất cửa thành tây. Đức vua, hoàng hậu, cung nga thể nữ, bá quan mấy ngàn xa mă, theo sau là dân chúng tưng bừng nối đuôi hơn mấy do tuần...

Quan binh tốp trước tốp sau; toán trắng, xanh, đỏ, vàng sặc sỡ, oai vệ như thiên binh cơi trời Ba Mươi Ba. Ngựa phi như giăng mắc, hướng chân núi Hy Mă thẳng tiến. Đoàn người đi trọn bốn mươi lăm ngày, xa một trăm do tuần mới đến chân núi Càng-đà-ma-đằng. Đến cây đa to có trái chín ngọt như mật ong, Ra-ly chỉ cho đức vua xem chỗ trú chân đầu tiên. Đi một ngày đường nữa, họ đến chóp núi Na-lợi-ka. Cả hai nơi đều được gă thợ săn và đạo sĩ Na-lợi-ka ra chào đón, nơi nào cũng được Ra-ly tŕnh bày một cách rơ ràng, mạch lạc. Đức vua thấy núi rừng quạnh hiu rùng rợn, giữa thiên binh vạn mă mà cũng cảm thấy lạnh lùng – mới thầm phục, thầm thương đức Vê-xanh-ta vô cùng. Càng đi, đức vua càng cám cảnh đời sống cơ cực của gia đ́nh Thái tử mà ngậm ngùi sa lệ. Một ngày đường nữa, họ đến chỗ trú ngụ lưu đày!

Gặp nhau, không ai nói với ai được tiếng nào. Đức vua và hoàng hậu nắm tay con mừng mừng tủi tủi. Thái tử và nàng Ma-đà-ly cùng quỳ mọp dưới đất, không ai dấu được nước mắt...

Nàng Ma-đà-ly chợt thấy Ra-Ly và Kanh-ha, chạy đến ôm chầm hai con rồi ngất xỉu. Bá quan, cung nga thể nữ cảm động rưng rưng lệ.

Lát sau, đức vua và bá quan thỉnh đức Vê-xanh-ta hồi trào lên ngôi thiên tử, nhưng Thái tử từ chối:

- Con đă cho voi thần, đụng chạm đến quyền lợi của triều đ́nh, phải bị đuổi vào rừng sâu. Nay trở về th́ danh không chính, ngôn không thuận, xin vương phụ xét cho!

Đức vua nói:

- Voi Thần không chịu bước qua quốc độ biên giới! Các quan thần giữ biên pḥng tin về kinh đô cho biết như vậy. Thế là hôm nay con không bị ràng buộc bởi các tội lỗi ngày trước!

Đức Vê-xanh-ta cứng cỏi đáp:

- Con chưa bao giờ nghĩ rằng ḿnh là kẻ có tội. Con chưa bao giờ làm việc ǵ do ác niệm dẫn dắt th́ thưa vương phụ, tội lỗi kia do từ đâu sanh? Hay là tội lỗi và không tội lỗi do triều đ́nh bá quan xét định? Thảng hoặc, căn cứ trên cái gọi là được quyền lợi và mất quyền lợi của những nhân danh và nhăn hiệu?

Lời và nghĩa của đức Vê-xanh-ta sắc bén quá. Các quan đồng quỳ tâu:

- Cái đức lớn của Thái tử có thể linh thông được với voi thần, nhưng v́ chúng tôi phàm phu mắt thịt, đă không thấy, không biết, lại c̣n ngu si a dua kết tội oan. Nay cái hiểm họa mất nước không c̣n nữa, trái lại, các nước lâng bang đă nhờ đức của Thái tử mà tỏ ḷng thuần phục. Chúng tôi nghe rằng: dùng đức mà cảm hóa th́ an ổn lâu dài, dùng sức mạnh chinh phục chỉ là ng̣i thuốc nổ chậm. Nay cái đức của Thái tử đă cảm hóa mấy trăm tiểu quốc, th́ cái thế ḥa b́nh thiên hạ không c̣n là vấn đề nữa. Thái tử c̣n chờ đợi ǵ mà không hồi trào lên ngôi Thiên tử, để trị v́ trăm họ theo chánh pháp. Chúng tôi từ khi được đức hoàng tôn làm cho sáng mắt, đă trông chờ Thái tử như hạn hán trông mưa!

Lượng rồng cao cả lẽ nào không xá tội được cho chúng tôi, khi chúng tôi biết rằng ḿnh là kẻ có tội? Chúng tôi c̣n có nghe rằng: Bậc trí không ăn năn bằng lời nói, mà phải ăn năn bằng chính hành động phục thiện của ḿnh. Vậy th́, tất ḷng gan ruột chúng tôi đă bộc bạch, thiên hạ đang trông chờ triều đại hoàng kim của một đấng Minh quân. Xin khải tấu Thái tử rơ!

Lời của bá quan thật cảm động và đáng kính phục. Ḷng Thái tử hồ hởi, đẹp dạ vô cùng. Sau ba lần thỉnh mời, Thái tử không c̣n lư do để từ chối nữa, quỳ lạy đức vua và xin phụng mạng.

Thái tử cởi áo da thú, thay chiếc vương bào, ḷng bùi ngùi. Ngài đi quanh tịnh thất ba ṿng, rồi đứng lặng hồi lâu nh́n chiếc am tranh thân yêu quen thuộc. Thái tử nói:

- Này hỡi chiếc mái cỏ nghèo nàn! Mấy năm trời nay ngươi đă đỡ nắng, che mưa cho ta; đă cùng ta trải qua những ngày tháng an lạc, vô vi, thanh tĩnh. Ta từ giă ngươi, trở về kinh đô hoa lệ, bỏ ngươi một ḿnh giữa chốn núi rừng quạnh hiu... Nhưng mà rồi ngươi sẽ được hân hạnh đón chờ bước chân của những vị ẩn sĩ khác.

Rồi Thái tử lại nói giữa thinh không:

- Tri ân và cảm tạ núi rừng, các vị chư thiên, thọ thần hảo tâm, đă hộ tŕ, nâng đỡ ta suốt mấy năm lạc trú. Ta sẽ mang theo ḿnh mối tri cảm này. Và nguyện rằng, công đức, phước huệ mà ta có được do sự phục vụ và tu tŕ, sẽ là của chung, sẽ là pháp nâng đỡ chúng ta cho đến ngày t́m ra đạo cả!

Ngay khi ấy, Thái tử nhờ thiên nhĩ thuần tịnh, nghe được chư thiên núi rừng Gri-văng-ka tán thán bằng bài kệ:

“- Của chung này là thiện sự!

Của chung này là phước huệ!

Này hỡi đức Vê-xanh-ta, con của Thệ Sanh và hoàng hậu Trầm Hương!

Ngài là chúng hữu t́nh duy nhất mà chúng tôi sẽ được nhờ nương!

Ngài là chúng hữu t́nh duy nhất mà chúng tôi sẽ được ở trong hào quang xán lạn!

Quốc độ của Ngài sẽ là mái nhà an ổn cho chúng tôi nhiều đời nhiều kiếp!

Sung sướng thay là được hộ tŕ!

Hạnh phúc thay là được góp phần công đức!”

Khi Thái tử trở ra th́ đức vua và quan quân đă chuẩn bị sẵn sàng cuộc lễ Đăng Cực (lên ngôi vua) ngay tại chỗ. Thái tử được người ta tắm bằng nước thơm, đội vương miện và mặc long bào. Gần mười muôn người tung hô làm chấn động núi rừng Gri-văng-ka. Lễ tôn vương xong, Thái tử leo lên kiệu rồng, tiền hô hậu ủng xuống núi. Hai ngày sau th́ đến vùng đất bằng, đổi long xa, nhắm hướng kinh đô tấn phát.

Một quang cảnh diễn ra cực kỳ tưng bừng và náo nhiệt khi tân vương, Thái Thượng hoàng và đoàn ngự giá đến biên địa Kế-tư-đà. Trầm hương đâu mà nghi ngút, ngào ngạt cả không gian! Bông hoa đâu mà chưng bày đầy cả đường sá. Người người đâu mà hàng hàng lớp lớp dài mấy do tuần. Rồi nào là ngựa xe, cờ xí, đèn sao, cổng hoa rộn ră từ làng này sang làng khác. Tân vương đứng trước long xa cho mọi người chiêm ngưỡng. Nh́n dân chúng mừng vui ngài nở nụ cười sung sướng.

Về thành, ngoài mấy muôn ngự vệ túc trực sẵn, Tân vương c̣n thấy những đoàn sứ giả từ các tiểu quốc đồng đến lạy mừng. Ngoài ra, một đoàn bạch tượng to lớn, bệ vệ, dẫn đầu là voi thần đến phủ phục bên chân ngài. Tân vương đang ngạc nhiên th́ sáu người Bà-la-môn độ nọ xuất hiện.

- Khải tấu Tân quốc vương! Họ quỳ tâu - Xứ Linh Ca chúng tôi từ khi được Voi Thần, ḷng nóng nảy như ngồi trên ḷ lửa. Chúng tôi thiếu phước nên Voi Thần không phụng mạng mỗi lần động binh. Từ khi Thái tử bị lưu đày vào rừng sâu, tệ quốc, trăm người như một đều nghiêm khắc lên án bản triều. Nay Voi Thần xin hoàn về cố chủ. Và xin tạ lỗi bằng một trăm con bạch tượng oai hùng. Xin Tân vương hoan hỷ xá tội và dụng nạp lễ vật!

Đức Vê-xanh-ta gật đầu hài ḷng. Ngài đến bên Voi Thần như đến với người bạn cố tri, đưa tay vuốt ve, vỗ về thân ái. Voi Thần chợt đưa ṿi quấn Ngài bỏ lên lưng, rồi đột nhiên rống lên một tiếng, nhấc ḿnh vọt cao, bay quanh thành ba ṿng giữa tiếng hoan hô như sấm động của muôn triệu người ngưỡng mộ.

Trời Sakka lúc ấy ngự giữa đám mây ngũ sắc – Ngài cho một trận mưa bảy báu xuống đầy tràn cung điện – làm cho bá quan, bá tánh lạ lùng chắp tay giữa hư không xá lạy không ngớt. Thế là Đế Thích thiên vương đă thành tựa lời hứa khả của ngài. Lại ra lệnh cho chư thiên trong quốc độ từ nay phải tích cực hộ tŕ đức vua, để ngài thực hành chánh pháp cho có hiệu quả.

Đức Vê-xanh-ta sống đến một trăm hai mươi tuổi th́ thăng hà. Ngài sinh lên cung trời Tusita (Đâu-suất), có tên là Dusita-devaputta.

Những người thực hành theo giáo huấn của ngài đều được sinh lên Đao Lợi thiên cung.

Đức Vê-xanh-ta là tiền thân đức Thích Ca vậy.

Phụ Lục của Chuyện này:

 - Lăo Bà-la-môn

 : 

Tiền thân Đề-bà-đạt-đa

 - A Mị

 :

Nàng Chinh-cha

 - Thợ săn

 :

Xa-nặc

 - Đạo sĩ Na-lợi-ka

 :

Đức Xá-lợi-phất

 - Trời Đế Thích

 :

Đức A-nậu-đà-la

 - Trời tạo tịnh thất

 :

Đức Mục-kiền-liên

 - Ma-đà-ly

 :

Nàng Da-du-đà-la

 - Vua Thệ Sanh

 :

Vua Tịnh Phạn

 - Hoàng hậu Trầm Hương

 :

Lệnh bà Mà-yà

 - Ra-ly

 :

La-Hầu-La

<<<Trước

--------------------------

Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.