[05] NGŨ UẨN

 

(Thời Lượng 38:31)

 

 

 

(Mp3Bấm Chuộc Phải, Sau Đó Chọn Save Target As Để Lưu Lại! 27.09 MB)

Right Click,

Save Target As

Nếu không ai hỏi ǵ nữa chúng ta bắt đầu nói đến ngũ uẩn. Ngũ uẩn là ǵ? Ngũ uẩn chính là tiến tŕnh phức tạp chồng chất của xúc, thọ, tưởng, tư. Nó cũng qua một sự vận hành tương tự như những vận hành mà chúng ta đă bàn ở trên.

 

Xúc

Thọ

Tưởng

 

 

 

Sắc uẩn

 

Thọ uẩn

 

Tưởng uẩn

 

Hành uẩn

 

Xúc (= căn + trần + thức) chính là sắc trong ngũ uẩn xin lưu ư cho điều đó. Thường thường người ta hiểu sắc là nội sắc: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ngoại sắc; sắc, thinh, hương, vị, xúc. Có người c̣n tệ hơn nữa, hiểu sắc là đối tượng của mắt. Nhưng chữ sắc dùng trong ngũ uẩn không phải là các loại sắc trên. Sắc trong ngũ uẩn là một sự tập khởi do sự vận hành tương tác giữa căn, trần, thức mà có, chứ không phải một dữ kiện hoặc một thực thể có sẵn. Sắc này không mang tính vật chất cố định mà mang tính duyên khởi của một nhóm tâm-sinh-vật-lư.

Khi có động dụng tương giao tương tác (xúc) giữa 3 yếu tố trên th́ sắc uẩn tập khởi, nếu không động dụng th́ sắc uẩn không tập khởi, chứ không phải sắc uẩn luôn luôn có mặt. Như vậy trong sắc uẩn vẫn có sắc căn và sắc trần nhưng đó là điều kiện cần chứ không đủ để h́nh thành sắc uẩn. Ví dụ có mắt, có sắc nhưng nếu không có tác động hỗ tương th́ không khởi sắc uẩn. Đây là điều cực kỳ quan trọng. Cho nên, xin quư vị ghi nhớ cho điều này. Mọi người ngồi đây, có căn, có trần mà sắc uẩn có thể không khởi lên. Xưa nay người ta hay nghĩ rằng (các Chú giải cũng vậy) sắc uẩn là cái thân xác thịt ḿnh đây. Không phải vậy, không phải ḿnh sinh ra là đă có cái ngũ uẩn cố định sẵn trong này. Chỉ khi nào nó tác động lên, hiện hành cái tiến tŕnh này: sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, hành uẩn, thức uẩn - th́ ngũ uẩn mới có mặt.

Chữ sắc này - sắc uẩn - mà Suzuki trong thiền luận dịch là form th́ không đúng. Ngay cả cái sắc là đối tượng của mắt mà dịch là form cũng đă không đúng rồi. V́ sao vậy? V́ form chỉ nói lên được mặt h́nh tướng chứ chưa nói đến màu sắc, ánh sáng, chất liệu v.v... Vậy không thể dịch form được. "Sắc uẩn" không thể nào dịch ra tiếng Anh được. Cứ để nó là Rūpa-khandha vậy thôi. Cả căn, trần, thức hợp lại với nhau th́ mới gọi là sắc uẩn. Đặc biệt trong sắc uẩn hàm chỉ luôn cả cái xúc của ư và pháp.

Cũng đừng nói "thân ngũ uẩn" trừ phi ám chỉ bản ngă. Nói thân này gồm có tứ đại hay thân tứ đại là đúng hơn v́ trong sắc uẩn này, tứ đại chỉ là một phần thôi. Tứ đại tạo nên một số căn. Tứ đại tạo nên một số trần. Nhưng đến thức là hết tứ đại rồi phải không? Vậy mà thức có dự phần vào sắc uẩn. Sắc uẩn là một diễn biến, một động dụng sinh khởi do tác duyên của căn - trần - thức xin nhắc lại như vậy.

Bây giờ, ḿnh có thể phá sắc uẩn được không?

Khi mắt thấy sắc, tai nghe âm thanh, v.v... ḿnh trả mắt, tai về cho căn, sắc, thanh về cho trần, và nhăn thức, nhĩ thức về cho thức, không cho dính líu ǵ với nhau. Trả không phải mắt đừng nh́n sắc, tai đừng nghe âm thanh... mà trả bằng tuệ quán Vipassanā Ñāna, để tham ưu không xen vào can thiệp. Khi ấy, sắc uẩn sẽ không thể phát sanh, nghĩa là ḿnh phá được sắc uẩn. Có đúng không? Có được không? Có ai phản bác chuyện này không? Nó rất vi tế. V́ sao mà ḿnh phải phân tích cho kỹ, nói cho rơ ràng như vậy? Nếu không thấy cái sắc uẩn ấy th́ ḿnh không thể phá nó được. Ḿnh tu mà ḿnh cứ diệt sắc căn trần, nghĩa là trừ bỏ căn thân và trần cảnh này cho mau giải thoát, vậy là sai lầm rồi. Ḿnh có hóa giải th́ hóa giải sắc uẩn thôi chứ, phải không?

Phải biết rơ rằng sắc uẩn chỉ là sự tương duyên tương tác của căn, trần và thức, nghĩa là tác dụng, tác động của cả 18 giới (6 căn, 6 trần, 6 thức) th́ sắc uẩn mới không được chứ.

Bây giờ đến thọ uẩn. Thọ th́ quư vị biết rồi. Do sự tác dụng của sắc uẩn nên mới có khởi lên tác dụng của thọ uẩn. Thọ uẩn cũng vậy, là sự tập khởi của các thọ một cách phức tạp, chồng chéo, rối ren. Do duyên xúc của sắc uẩn mà có thọ uẩn. V́ vậy ḿnh có thể chấm dứt thọ uẩn được.

Ví dụ như khi ḿnh có khổ thọ, lạc thọ hoặc xả thọ, nhưng tâm ḿnh hoàn toàn không thủ không xả, hay "nhất niệm bất sanh" th́ lúc đó khổ, lạc, xả có cũng như không. V́ tuy có thọ nhưng hoàn toàn không có chồng chéo rối ren, không thành thọ uẩn. Như vậy, trên thế giới khách quan, thọ chỉ do duyên khởi mà thôi nên ta có thể phá nó bằng cách không cho nó biến thành uẩn.

Tưởng uẩn cũng vậy. Có khi ta nh́n một vật, nghe một âm thanh nhưng ta không thấy không nghe ǵ cả. Có khi nào quư vị thấy như vậy không? Nhất là khi ta hoàn toàn sáng suốt, tỉnh thức trong ánh sáng của tuệ quán (Vipassanā ñāna) th́ tưởng tuy có mà mất tác dụng biến thành uẩn. Như vậy ta có thể phá được tưởng uẩn.

C̣n hành uẩn chính là do tư chủ động điều hành, tập hợp các tâm sở khác để tạo tác. Lại do sự tập hợp của sắc, thọ, tưởng làm duyên trước, nên hành chính là "tập hợp tạo tác" cũng gọi là hữu vi. Hữu vi là Sankhāra. Từ động từ Sankharoti (sam + kr) có nghĩa là tập hợp lại, sửa soạn, tạo tác (sam: hợp chung lại). Vậy sankhāra là tác dụng điều hợp tạo tác (nghiệp).

Nhưng khi tư nhường quyền điều hợp cho trí tuệ (paññā) th́ hành uẩn bị hóa giải, nghĩa là hành không c̣n tạo thành uẩn, lúc đó sankhāra biến thành Asankhāra. Tức là vô vi.

Thức uẩn đóng một vai tṛ đa năng:

 

Thức: - Trong sắc uẩn giữ vai tṛ của lục thức.
- Trong thọ uẩn giữ vai tṛ của tiếp thụ cảm giác.
- Trong tưởng uẩn giữ vai tṛ của tiếp thọ, suy đạc, xác định.
- Trong hành uẩn giữ vai tṛ của tốc hành tâm.
- Trong thức uẩn giữ vai tṛ của đồng sở duyên.

 

Đồng sở duyên (Tadālambana) có tác dụng như A-Lại-Da Thức của Duy Thức Luận, nó ghi lại toàn bộ tiến tŕnh 4 uẩn trước, nhất là hành uẩn. Tốc hành tâm là sự tạo tác nhặm lẹ.

Có thức tác động lên căn, trần th́ sắc uẩn mới thành hoạt dụng. Người chết mắt không thể thấy sắc.

V́ vậy sắc uẩn không phải chỉ là sinh lư (căn) hay vật lư (trần) mà c̣n có sự cộng tác của tâm lư (thức) nữa. Nhưng thức ở giai đoạn này chưa phải là nhận thức.

Có thức tác động lên thọ mới làm công tác cảm thọ được v́ vậy:

Thức ở đây chỉ đóng vai tṛ tiếp thụ cảm giác. Nhưng nếu không có thức không thể có thọ, v́ một xác chết không thể nào có khổ, lạc được, phải không?

Có thức tác động lên tưởng th́ mới có thể h́nh thành tưởng uẩn.

Thức trong tưởng chỉ đóng vai tṛ tiếp thọ (h́nh tướng) suy đạc, xác định, nếu không có 3 yếu tố này th́ tưởng không thể nhận biết được, giống như người hôn mê không biết ǵ cả.

Có thức tác động lên hành th́ tư mới điều hợp đủ tâm sở để làm công tác tốc hành tâm (javana). Thức ở đây đóng vai tṛ như Mạt-na trong Duy Thức.

Cuối cùng thức đóng vai tṛ đồng sở duyên để ghi lại toàn bộ tiến tŕnh ngũ uẩn. Thức này chính là A-Lại-Da thức trong Duy Thức. Tóm lại:

Muốn thấy được tiến tŕnh này chúng ta phải quan sát sự thực diễn ra trong tâm. Khi tôi đang nói, không phải quư vị chỉ nghe bằng tai để ghi nhận mà thực sự phải coi lại tâm ḿnh, kiểm tra lại tâm ḿnh. V́ tŕnh bày nên phải dùng tới ngôn ngữ, nhất là các thuật ngữ kinh điển làm cho chúng ta mệt.

Vậy xin lập lại, chúng ta phải thấy cái thực ấy ở nơi đương xứ của tiến tŕnh tâm - sinh - vật lư ấy. Cái thực ấy mới là quan trọng, c̣n các thuật ngữ th́ nói "huyên thuyên chi địa" rứa thôi. Nghe xong, thấy cái thực xong th́ bỏ! Chớ đừng ôm đồm nào là tiếng Anh, tiếng Phạn, chữ Hán... vô ích. Ḿnh phải hóa giải nó, vô hiệu hóa nó để mà thấy cái thực.

Trở lại vấn đề, trong sắc, thọ, tưởng, hành, thức, th́ hành chính là do tư (trong xúc, thọ, tưởng, tư và cũng chính là phi hữu ái, hữu ái và dục ái). Hành được điều động bởi tư nên nội dung của hành tùy thuộc vào tư.

Hành là cái khâu quan trọng nhất. Chính nó là thủ phạm gây ra thiện ác đủ thứ. Nếu ta giải quyết được hành là giải quyết được toàn bộ, phá được toàn bộ.

Có câu kệ phá ngũ uẩn như sau:

"Dục sanh ư nhữ ư
Ư do tư tưởng sanh
Không tâm các tịnh tịnh
Phi sắc diệc phi hành
".

Dục sanh nơi ư chính là hành (dục ái, hữu ái, phi hữu ái).

Ư do tư tưởng sanh tức là tưởng. Không tâm tức là trí tuệ soi chiếu không để thức tàng trữ chủng tử. Các tịch tịnh tức là chánh định làm cho các thọ yên ổn. Phi sắc tức không để cho sắc uẩn h́nh thành. Diệc phi hành tức phá được vô minh, ái dục. Như vậy là toàn bộ ngũ uẩn bị phá đổ: "ngũ uẩn giai không". Điều này chúng ta sẽ nói sau.

Ngũ uẩn chỉ là sự tập khởi của một tiến tŕnh tâm-sinh-vật lư. Trừ phi tiến tŕnh được soi sáng bởi trí tuệ đến bờ kia (paññā paramitā), ngũ uẩn thường bị vô minh chi phối tà kiến phát sinh, từ đó ngũ uẩn trở nên phức tạp chồng chất, rối ren và cuối cùng bị chấp lầm là bản ngă.

Vậy bản ngă không có thực, nó chỉ là ngũ uẩn, và trong ngũ uẩn chỉ có hành là tạo tác. Phá bản ngă th́ phải thấy toàn bộ sự vận hành của ngũ uẩn, nhất là hành uẩn. Phá bản ngă th́ ngũ uẩn hết tạo tác, chồng chất và rối ren, để trả nó về t́nh trạng nguyên sơ xúc-thọ-tưởng-tư-tác ư.

Nếu tác ư là như lư (yoniso) và tư được hướng dẫn bởi trí tuệ rốt ráo th́ bản ngă cùng với ngũ uẩn đều không.

Vậy ngũ uẩn có thể sinh khởi, có thể không. Ngũ uẩn có thể sinh khởi ở người này khác, người kia khác. Ngũ uẩn có thể thiện có thể ác v.v...

"Tâm như công họa sư
Họa chủng chủng ngũ ấm (uẩn)
Nhất thiết thế giới trung
Vô pháp nhi bất tạo
".

Tâm như ông thợ vẽ
Vẽ các loại ngũ uẩn
Hết thảy trong thế giới
Không pháp nào không tạo
.

Tâm đây chính là thức có mặt trong 5 uẩn, nó chi phối 5 uẩn. Trong thế giới bản ngă này không có pháp nào nó không tạo.

Kinh pháp cú có dạy: "Trong các pháp, tâm dẫn đầu, tâm là chủ, tâm tạo tác tất cả" cho nên:

Thức (1) dẫn đầu, làm chủ, tạo tác các pháp sắc, thọ, tưởng, hành, thức (2).

Thức (2) ghi lại sự tạo tác trên, như bộ nhớ của máy điện toán nhưng nó phức tạp hơn, để rồi mang nội dung đă ghi nhận đó tạo tác ra ngũ uẩn kế tiếp sắc, thọ, tưởng, hành, thức (3) .

Thức (3) lại ghi nhận, lại khởi lên v.v... và cứ thế ngũ uẩn chồng chất, rối ren thành (4), (5), (6), .v.v...

Những ví dụ hôm trước, chuyện cái anh chàng ngày hôm qua nó đánh ḿnh găy răng, cho nên vừa thấy nó đập trên vai ḿnh một cái là ḿnh đùng đùng nổi giận. Vậy là sao? Là v́ thức khởi sinh đă chấp giữ kinh nghiệm của thức quá khứ (hôm qua) cho nên thức hiện tại không c̣n khách quan, trung thực được nữa. Cái đó gọi là do phi như lư tác ư (ayoniso mannasikāra). Cái sắc, thọ, tưởng, hành, thức ngày hôm qua chồng chất lên sắc, thọ, tưởng, hành, thức hiện tại nên tác ư của nó sai lạc.

Nếu trái lại cũng anh chàng ấy xuất hiện mà tâm ḿnh trong sáng, không mảy may chấp giữ kinh nghiệm của ngày trước - ḿnh nh́n nó như nó bây giờ vậy thôi - tức là như lư tác ư (yoniso manasikāra). Đó là thấy đúng, cái thấy thực. Và không có vấn đề ǵ cả, phải không? Cái mà chồng chất cảm giác, tri giác, chồng chất kinh nghiệm quá khứ lên thực tại, gọi là uẩn. Uẩn tức chồng chất rối rắm lớp này đến lớp khác. Cái mà chúng ta đă gọi là tri kiến lập tri, Thiền Tông gọi là "đầu thượng trước đầu" (trên đầu chồng lên một cái đầu), "tuyết thượng gia sương" (thêm sương trên tuyết). Vậy tiến tŕnh của ngũ uẩn chính là tiến tŕnh ghi lại kinh nghiệm, chúng ta cần nhận rơ điều đó.

Kinh nghiệm của ngũ uẩn quá khứ chồng lên ngũ uẩn hiện tại để tạo ra kinh nghiệm mới. Thật ra gọi là mới, nhưng không c̣n mới nữa, trong đó đă tiềm tàng kinh nghiệm cũ, có phải vậy không? Uẩn là vậy, uẩn là chồng chất, rối ren, phức tạp.

Giả dụ, với anh chàng kia, ḿnh gây nhau, đánh nhau thêm một trận nữa, rồi ngày mốt gặp lại, thức lại chồng thêm một lớp nữa, đó là chưa kể tối về nằm ngủ, ư thức làm việc, là đă tự chồng lên không biết bao nhiêu lớp nữa rồi. Ḿnh nhớ lại cái chuyện đánh nhau, nghĩ tức giận thế này, thế nọ, ḿnh tạo tác thêm nữa. Tức là, trường hợp trước, ngũ uẩn có qua tai, mắt, mũi, lưỡi, và thân. Trường hợp sau đêm về nhớ lại, th́ ngũ uẩn qua ư, pháp và ư thức. Vậy th́ ngày hôm sau, không chỉ ghi lại kinh nghiệm của ngày hôm trước, mà c̣n chồng chất cái hậm hực, tức giận của đêm đó hồi tưởng lại nữa. Dễ sợ chưa? Rơ ràng là cả một đống, phải không? Một đống rối rắm không thể gỡ nổi, nên chỉ mới thấy mặt hắn là muốn đánh nhau rồi, có phải thế không?

Đấy mới chỉ chồng chất một chuyện đánh nhau. C̣n tất cả những thứ khác th́ sao? Chồng chất những cái ǵ? Chồng chất tỵ hiềm, ganh ghét, yêu thương, sợ hăi, hận thù, ngon ngọt, cay đắng v.v... và v.v... Cho nên, ngũ uẩn tuy có thể giai không một cách dễ dàng, thế mà, quư vị biết không, ở đây trong mỗi chúng ta, ngũ uẩn đă trở thành Tu-Di-Sơn rồi đó. Khiếp chưa? Phá không nổi nữa. Có thiết bảng của Tôn Ngộ Không may ra, chớ phá không nổi nữa rồi, phải không?

Có người hỏi:

- Có anh đó rất say mê âm nhạc, anh mới mượn được một băng nhạc rất hay, về mở nghe. Mới nghe được một lát, anh ta sực nhớ có một công việc cần làm ngay, và anh đi làm. Trong thời gian làm, anh vẫn nghe nhạc. Nhưng lát sau, công việc cuốn hút anh ta, anh ta chú tâm vào công việc nên không nghe tiếng nhạc nữa. Như vậy, rơ ràng âm thanh vẫn đến tai anh ta, nhưng anh ta không ghi nhận được. Hoặc ví dụ con đang ngồi nghe giảng đây, ban đầu con nghe tiếng tích tắc của đồng hồ, lát sau chẳng nghe tiếng tích tắc của đồng hồ nữa. Như vậy, lúc đó bảo thức không có là không đúng, v́ vẫn c̣n làm việc. C̣n bảo thức có, th́ sao lại không nghe được?

- Đúng. Đúng! Câu hỏi rất hay! Bởi vậy cho nên nhất tâm và mạng căn lúc ấy mới thấy là quan trọng. Không có hai tâm sở nhất tâm và mạng căn th́ cái tâm đó nó sẽ loạn lên hết chẳng c̣n chú tâm được nữa.

Quư vị nhớ cho thế này, cái tâm nó rất vi tế. Một tiến tŕnh tâm kéo dài nhất là 17 sát-na thôi. Thời gian 17 sát-na là chừng nào? Xin thưa, 17 sát-na không phải chưa tới một giây, mà chưa tới 1/1.000 giây! Nó rất nhanh. Do đó, từ tiến tŕnh sắc, thọ, tưởng, hành, thức này nó chuyển qua sắc, thọ, tưởng, hành, thức khác rất nhanh.

"Tâm như công họa sư
Họa chủng chủng ngũ ấm"

"Chủng chủng" là các loại, rất nhiều loại. Có rất nhiều loại ngũ uẩn khác nhau. Ví dụ mắt, sắc, thức tạo ra một tiến tŕnh ngũ uẩn khác. Các căn và trần khác cũng vậy.

Một người đang coi ti vi, con mắt ḿnh và đối tượng của nó tạo ra một tiến tŕnh ngũ uẩn. Đồng thời tai ḿnh nghe nhạc đệm, vậy tai và đối tượng của nó tạo ra một tiến tŕnh ngũ uẩn khác nữa.

Chúng ta có thấy ǵ ở trường hợp đó không? Chúng ta vừa thấy h́nh vừa nghe âm nhạc đệm một cách rơ ràng, không có lẫn lộn nhau. V́ sao vậy? V́ tiến tŕnh nào cũng nhất tâm cái đó. Tiến tŕnh ngũ uẩn từ tai và âm thanh đồng nhất mà tiến tŕnh ngũ uẩn từ mắt và sắc vẫn đồng nhất. Cái đó rất vi tế.

Kim Dung có một nhân vật tên Châu Bá Thông, ông có sáng chế một môn vơ là "Song thủ hỗ bác", nghĩa là hai tay cùng đánh với nhau. Tay phải ra một thế vơ th́ tay trái đánh một thế vơ để đấu lại. Vậy là sao? Ông ta đă "phân tâm nhị dụng", tay phải đánh một kiếm thế này, đồng thời sử dụng tay trái đánh một kiếm thế khác. Ông ta đă sử dụng hai tiến tŕnh "một lần" mà vẫn nhất tâm ! Người đánh đàn, người đánh máy, và rất nhiều công việc đ̣i hỏi phải sử dụng nhiều tiến tŕnh tâm-sinh-lư "một lần".

Đại khái, chúng ta phải biết là, có thể 2, 3 tiến tŕnh tâm cùng xuất hiện một lần, nhưng trên thực tế là xen kẽ nhau một cách trật tự trong cùng một khoảng thời gian chứ không phải trùng phùng, nghĩa là hoán vị chứ không phải đồng vị. Nhưng 17 sát-na quá nhanh đến nổi ta tưởng cùng một lần. Trong một giây biết có bao nhiêu là tiến tŕnh tâm sinh khởi. Ví dụ khi ta thấy một người phụ nữ mà tưởng rằng là em gái của ḿnh. Ở đây, mắt thấy người phụ nữ là một tiến tŕnh ngũ uẩn, nhưng tưởng người em gái th́ ư thức lại tạo ra một tiến tŕnh ngũ uẩn khác. Vừa thấy phụ nữ vừa tưởng người em gái tức là vừa có tiến tŕnh qua nhăn thức vừa có tiến tŕnh qua ư thức. Có phải không?

Nhưng trong khi 2, 3 tiến tŕnh ngũ uẩn xảy ra "cùng lúc" mà ta chú ư vào một đối tượng nào nhiều hơn th́ tiến tŕnh đó sẽ mạnh hơn, và các tiến tŕnh kia sẽ biến mất. Một tiến tŕnh dài nhất là 17 sát-na, nhưng nếu mạnh nó lập đi lập lại rất nhiều lần trên một đối tượng, và do đó các tiến tŕnh kia không xen vào được. Đó là lư do tại sao anh làm việc, anh không c̣n nghe tiếng nhạc nữa.

Có người hỏi:

- Trong quá tŕnh sắc, thọ, tưởng, hành, thức th́ sắc không phải là một cái ǵ cụ thể, mà nó là kết quả của một tập hợp căn-trần-thức như Sư đă giảng. Khi đă nhận thức được như vậy, giả dụ bây giờ con nghĩ ra một cách để phá ngũ uẩn, xin tŕnh sư xem thử thế nào, có hợp lư không?

- Vâng!

- Sắc tập hợp lại giữa 3 yếu tố căn-trần-thức, thiếu 1 trong 3 yếu tố th́ tập hợp ấy không hoạt động được, không hiện hành được. Như vậy th́ bây giờ hành giả chỉ cần làm thế nào phá đi 1 trong 3 yếu tố đó thôi, hoặc là căn, hoặc là trần, hoặc là thức. Chẳng hạn như thế này: nếu mắt ḿnh không nh́n sắc, mũi không ngửi mùi hương, hoặc lưỡi không nếm vị ngọt, thân ḿnh không tiếp xúc với những cảm giác cứng hoặc mềm, ư ḿnh không nghĩ đến một điều ǵ đó v.v... Trong trường hợp này, lục thức không phát khởi được, v́ nó thiếu yếu tố trần cảnh. Như vậy có nghĩa là không có sắc uẩn, v́ nó không hội đủ yếu tố để tạo sắc uẩn. Trong trường hợp một người đang ngủ hoặc ngất xỉu chẳng hạn, họ có phá được ngũ uẩn hay không? Thứ hai nữa, trong trường hợp ḿnh tập trung ư ḿnh lại, ví dụ tập trung ư ḿnh vào danh hiệu Phật thôi, th́ ḿnh có tạo được ngũ uẩn tốt hay không? V́ khi ư của ḿnh niệm danh hiệu Phật Thích Ca chẳng hạn, nó sẽ tạo cho ḿnh một cái thức, mà nội dung cái thức đó là toàn thiện ư. Như vậy có phải ḿnh sẽ có ngũ uẩn mang tính chất thiện hay không?

- Khoan cái đă, bây giờ thế này, chúng ta có thể giải quyết từng khâu một.

Dù chúng ta niệm Phật, lúc đó cũng có ngũ uẩn phát sinh. V́ khi khởi tâm niệm tức là đă có ngũ uẩn. Nhưng trong trường hợp đó ḿnh sử dụng hành uẩn một cách tốt đẹp. Giả dụ ḿnh niệm đến nhất tâm bất loạn, cận hành (sắp định) hoặc an chỉ (định). Tuy vậy ḿnh vẫn tạo tác, nhưng tiến tŕnh ngũ uẩn ấy là tiến tŕnh tốt. Anh nói đúng, hành uẩn có thể thiện hoặc bất động kia mà.

Điều thứ hai, trong lúc ḿnh ngủ, có thể tiến tŕnh ngũ uẩn ở cái dạng không khởi tác dụng chứ không phải là phá. Phá là khi nào ḿnh dùng trí tuệ soi chiếu ngay trong tự thân của nó mà ḿnh chiếu phá được nó, mới gọi là phá. Không phải khi nó tĩnh lặng gọi là phá. Khi nó không khởi không gọi là phá. Khi một tiến tŕnh tâm không khởi th́ nó lại về trạng thái bhavanga (hôm khác chúng ta sẽ nói đến tiến tŕnh tâm chi tiết hơn để thấy rơ bhavanga này). Trong bhavanga, ngũ uẩn không hiện hành mà nó lại tiềm ẩn dưới dạng vô thức. Tức là ngũ uẩn cũng ngủ! Như vậy đâu phải phá được ngũ uẩn.

Ḿnh có thể phá được ngũ uẩn hiện hành bằng trí tuệ soi chiếu, nhưng mầm mống của nó trong vô thức vẫn chưa phá được, v́ thức uẩn đă tàng trữ mầm mống trông đó rồi.

Phá ngũ uẩn bằng cách không nghe âm thanh, không ngửi mùi hương v.v... th́ có thể là tiến tŕnh ngũ uẩn không khởi lên. Nhưng phá là phá ngay khi nó khởi lên bằng tuệ quán (Vipassanā ñāna) chứ không phải không cho nó khởi lên. Phải phá ngũ uẩn hữu thức trước, để thức uẩn không c̣n tàng trữ mầm giống, do đó tập khí của thức uẩn trong vô thức không c̣n hoạt động được nữa.

Như vậy ḿnh chưa thật sự phá nó bằng trí tuệ trên hiện hành và tận gốc của nó ở trong vô thức, th́ đương nhiên vẫn c̣n mầm mống dấy sinh ra tiến tŕnh ngũ uẩn mới. Tuy nhiên, mầm mống trông vô thức chỉ là khả năng tiềm ẩn để chín mùi thành quả (dị thục) chứ không phải nhân tạo tác. Ngay khi thức mới khởi lên ở đầu tiến tŕnh ngũ uẩn để tác động lên căn trần, nó cũng chỉ là quả chứ không phải nhân. V́ vậy xin lập lại là chỉ phá ngũ uẩn khi nó hiện hành thôi, chứ không nên giữ nó lại trong vô thức bằng cách không cho nó khởi, đó là trấn áp nó chứ không phải phá. Phân tâm học gọi đó là ẩn ức (dồn nén) chứ không phải hóa giải hay thăng hoa. Vậy phá ngũ uẩn là phá nhân chứ không phá quả. Phá nhân th́ quả sẽ tự hóa giải.

Dù dùng thiền định để phá ngũ uẩn cũng không được, v́ chính thiền định là một tiến tŕnh ngũ uẩn. Như vậy chỉ có thể làm cho ngũ uẩn tốt hơn chứ không phải là ngũ uẩn giai không được. Điều này chúng ta sẽ nói rơ hơn trong những buổi hội thảo sau.

Có người hỏi:

- Trong trường hợp ḿnh quan niệm sắc không phải là một tập hợp của căn-trần-thức th́ làm sao? Bởi v́ con đọc trong sách của những bậc Luận Sư nổi tiếng thời xưa cũng như thời nay, rằng sắc là một tập hợp những điều kiện vật chất chẳng hạn, chứ không phải là một tập hợp của căn-trần-thức. Như vậy th́ có đúng không? Ḥn đá có phải sắc không?

- Không. Sắc ấy là sắc khác. Sắc ấy là sắc trần rồi. Ḥn đá là sắc trần, hoặc cái thân này là cũng sắc, sắc căn. Trong ngũ uẩn, không phải không có sắc đó. Nói mắt - sắc tức là có sắc đó rồi. Cái thấy của mắt th́ nó là nhăn thức nhưng con mắt là sắc căn rồi. Do đó, bên này cũng có sắc (con mắt - tịnh sắc căn) mà bên kia cũng có sắc (sắc trần đối tượng của mắt). Nhưng ở đây ḿnh muốn nói thế này, nếu nội, ngoại sắc đó không có thức tương tác th́ chúng không thành sắc uẩn. C̣n sắc th́ vẫn cứ có. Nếu quan niệm sắc uẩn chỉ là căn sắc và trần sắc như anh ta nói, th́ tại sao các vị A-La-Hán và chư Phật phá được bản ngă, phá được ngũ uẩn mà quư vị vẫn đi lui, đi tới? Các vị sắc thân vẫn c̣n như thường, thậm chí, tiến tŕnh vẫn c̣n, nhưng khi ấy không phải là uẩn (chồng chất). Uẩn đă được phá rồi. Sắc, thọ, tưởng, hành, thức vẫn c̣n, nhưng lưu ư chữ hành, lúc ấy không c̣n là hành tạo tác nữa mà là vô vi hay duy tác. Đồng thời thức cũng không c̣n chứa nhóm chấp tàng nữa (trong Duy Thức gọi là Bạch tịnh thức). Quư vị nhớ cho điều đó. Hành của Phật và các vị A-La-Hán là Thánh Tuệ, là Niết Bàn. Khi ấy nó đă thay cái cetanā thành Ariya paññā hay bodhi rồi. Hành đă thành Bát Nhă Ba-La-Mật-Đa rồi. Phật và các vị A-La-Hán lúc ấy vẫn có tiến tŕnh: sắc-thọ-tưởng-bát-nhă-Bạch tịnh thức. Tạm nói như vậy. Nhưng mà các vị ấy hoàn toàn không bị rơi vào bản ngă, hoàn toàn không bị rơi vào tiến tŕnh tạo uẩn, tức là không có chồng chất, chấp tàng nữa.

Có người hỏi:

- Con đọc trong bộ Câu Xá Luận của Thế Thân do Ngài Huyền Trang dịch, th́ nói sắc là nội sắc và ngoại sắc. Nội sắc tức là căn thân của ḿnh. Rồi con đọc luôn bộ Abhidammatthasangaha của Ngài Nārada dịch qua bản tiếng Anh. Ngài dịch chữ sắc là matter. Chữ matter đó không có nghĩa là một tập hợp giữa căn, trần và thức, mà nó có nghĩa cụ thể như nội sắc và ngoại sắc. Như vậy, con thấy giữa hai định nghĩa, từ nguồn Hán tạng cũng như từ nguồn Pàlïi được chuyển sang tiếng Anh th́ đều như vậy. C̣n định nghĩa chiều nay con tiếp thu được do Sư nói là...

- Một quá tŕnh vận động, tác dụng tâm-sinh-vật lư?

- Vâng, nó rất mới lạ, ư con muốn nói là rất khác thường. Trong suốt quá tŕnh học Phật, con không t́m thấy bất cứ một tài liệu nào nói về sắc như vậy!

- Vâng, trước hết xin nói thế này, chúng ta cứ tŕnh bày sự thật chứ không y cứ theo kinh sách, đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai, chữ sắc mà Ngài Nārada và các sách định nghĩa là sắc trong danh sắc. Sắc trong danh sắc dịch là matter th́ tạm được, c̣n sắc trong ngũ uẩn không dịch là Matter được, phải hiểu là có 4 loại sắc như sau:

1) Sắc: chỉ đối tượng của mắt gọi là sắc trần gồm h́nh tướng, màu sắc và chất liệu.

2) Sắc:

* Theo Vi Diệu Pháp, có 28 sắc pháp:

4 đại chủng (địa, thủy, hỏa, phong).
5 tịnh sắc căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân).
4 hành cảnh sắc (sắc, thanh, hương, vị).
2 bản tánh sắc (nữ tánh, nam tánh)
1 tâm sở y sắc.
1 mạng sắc.
1 thực sắc.
1 giới hạn sắc (không giới).
2 biểu sắc (thân biểu, ngữ biểu).
3 biến hóa sắc (nhẹ, mềm, thích ứng).
4 tướng sắc (sanh, trụ, dị, diệt).

* Theo Duy Thức có 11 sắc pháp: 5 căn (nhăn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân) và 6 trần, (sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp).

3) Sắc: dùng trong danh sắc. Sắc này gồm mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và sắc, thanh, hương, vị, xúc cùng với ½ pháp và ư sở y căn. C̣n ư và ½ pháp thuộc về danh.

Nếu nói theo 18 giới th́ mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư sở y căn và sắc, thanh, hương, vị, xúc, ½ pháp thuộc sắc. Nhăn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thực, thân thức, ư thức và ½ pháp thuộc danh.

4) Sắc trong ngũ uẩn gồm có:

 

- Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư sở y căn
- Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp trần
- Nh
ăn thức, nhĩ thức,... ư thức
→ tương tác mà tập khởi sắc uẩn

 

Mỗi chữ sắc có một ư nghĩa khác nhau, phải lưu ư như vậy.

Chính v́ lầm lẫn các nghĩa của sắc này mà nhiều vị giảng kinh Bát Nhă cứ nói sắc là sắc thân hay sắc trần, trong lúc đó sắc uẩn hàm chỉ cả một tiến tŕnh vận hành, có tác động mới khởi sanh được. Tôi nói điều ấy hoàn toàn không chủ quan, v́ "sắc thân" làm sao có "thọ" được?

Nếu chỉ có sắc căn và sắc trần mà thành uẩn th́ không lẽ người chết hay người hôn mê căn trần cũng tương tác được sao? Nếu như mắt không có cái thấy (nhăn thức), tai không có cái nghe (nhĩ thức) v.v... th́ mắt tai vô hồn có thể động dụng được sao? Vậy phải có thức cùng tác động th́ mới phát sanh tiến tŕnh, không có thức tác động không phát sanh tiến tŕnh ngũ uẩn được.

Chữ sắc trong sắc uẩn mang tính chất một tâm sở hơn là một sắc thuần túy, nó tương đương với tâm sở xúc. Nhưng chúng ta biết rằng không bao giờ có tâm sở mà không có tâm và ngược lại. V́ tâm sở và tâm cùng sinh, cùng diệt cùng căn và cùng đối tượng.

Cho dù mắt, tai, v.v... là sắc thuần túy đi nữa mà không có tâm (thức) th́ như mắt tai của người chết làm sao thấy nghe được? Đó là ḿnh muốn chứng minh chứ thật ra không phải trong Tam tạng Pāli không có nói sắc gồm cả thức. Trong kinh Đại Tứ Niệm Xứ, Dīghanikāya Đức Phật dạy: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ư, sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, nhăn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ư thức là sắc thân ái (piya rūpam), sắc khả ái (sāta rūpam), chính ở tại sắc thân này tham ái phát sanh, tham ái trừ diệt. Anh cứ xem lại bài kinh đó đi để kiểm chứng.

Có người hỏi:

- "Sắc tức thị không"... sắc không trong kinh Bát Nhă có phải là sắc uẩn này không?

- Đúng vậy, chính nó là sắc uẩn trong ngũ uẩn đấy. Lần sau chúng ta sẽ đào sâu thêm vấn đề này. Phải thấy cho rơ vấn đề mới được. Bây giờ c̣n 15 phút nữa, xin mời quư vị thảo luận với nhau. Đề nghị là nếu có nghi th́ cứ hỏi. Nếu tôi "bí" th́ tôi bảo tôi "bí" chứ không có vấn đề ǵ đâu.

Có người hỏi:

- Sư giảng rằng, thức nó xuyên qua sắc, qua thọ, qua tưởng, qua hành rồi qua thức. Cái thức này lại xuyên qua sắc trở lại... và cứ như thế tiếp tục... vậy th́ cho con được hỏi, không biết có đúng không, là có phải thức ấy t́m về tự tánh không?

- Không, không phải. Thức này khi bị nhiễm vô minh ái dục là thức tầm bậy th́ có, thức này là thức ô nhiễm. Thức sinh (patisandhi) và thức tử (cuti) chứ không phải t́m về tự tánh đâu. Tuy nhiên đă hết vô minh ái dục th́ thức này thanh tịnh vô nhiễm và biến thành trí như Duy Thức nói cũng đúng.

- Con hỏi để khỏi bị lầm.

- Phải, phải! Như vậy lại càng chứng tỏ rằng ḿnh phải nói thêm vấn đề này cho tới nơi tới chốn. V́ sao vậy? V́ trong việc tu hành tôi có nói thế này "chân bất lập" là đừng lập cái chơn, v́ lập cái chơn (dù dưới nhăn hiệu tự tánh hay đại ngă) là ḿnh đă chủ quan rồi. Hễ ḿnh lập ra cái chơn ǵ th́ đều là giả cả. Đừng có nói rằng tôi tu theo lư tưởng này là cao siêu lắm! Dù cho cao siêu mấy th́ cũng do dục vọng ḿnh lập ra đó thôi. Phải không? Ḿnh lập ra cái cơi giới cho ḿnh thật ra chỉ tô vẽ cho cái bản ngă mà thôi, chứ không phải là phá trừ bản ngă. Làm cho phong phú bản ngă chính là ngoại đạo. Phật đạo và ngoại đạo khác nhau ở chỗ đó. Ngoại đạo tu để hoàn thiện bản ngă. Phật giáo tu là dẹp bản ngă. Nghe nói vậy có nhiều người sợ lắm. Tu mà dẹp hết bản ngă, vậy th́ c̣n cái ǵ? Nhưng chính khi ḿnh phá được bản ngă th́ lại có tất cả. C̣n khi ḿnh toan vun bồi cho cái bản ngă th́ ḿnh đă tự giam ḿnh trong cái lồng chật hẹp rồi, phải không? Đă bản ngă th́ tất nhiên phải luân hồi sinh tử trong tam giới.

Chúng ta đừng đề ra nhiều lư tưởng tốt đẹp cao siêu, đừng ham đắc cái này cái kia cho nhiều. Cái đó là ḿnh tự hại ḿnh.

Có người hỏi:

- Ở đây đề cập đến tiến tŕnh của ngũ uẩn, nó thường hiện hành trên b́nh diện hữu thức. Nhưng có một số trường hợp hầu như nó nằm trong vô thức mà nó vẫn hiện hành. Ví như một người đang "mộng du". Vậy th́ đối với người "mộng du", tiến tŕnh ngũ uẩn của họ thế nào? Phải chăng ở đây có Thượng Đế hay ai điều khiển?

- Không phải đâu. Mộng du là một cái bệnh. Chúng ta có thể giải thích theo khoa học, hoặc phân tâm học cũng được chứ chẳng cần đến Phật giáo.

Con người ḿnh đang sinh hoạt b́nh thường đây là do đại năo điều khiển. Đại năo ghi nhận, điều động toàn bộ hệ thống thần kinh. Nhưng khi ḿnh nằm ngủ th́ tiểu năo làm việc. Tiểu năo có làm việc trong lúc chúng ta ngủ chứ không phải không biết ǵ cả đâu. Khi ngủ ḿnh tưởng là không ghi nhận được ǵ cả v́ ư thức không làm việc. Nhưng không phải vậy. Trong Duy Thức có nói đến một loại ư thức gọi là "mộng trung ư thức". Khi chúng ta đang nói chuyện đây th́ ư thức hiện hành. Nhưng khi chúng ta ngủ th́ cũng có một loại ư thức khác làm việc mà Duy Thức gọi là "mộng trung ư thức", cái biết trong chiêm bao hay trong giấc ngủ. Cái biết này có thể được ư thức trở lại vào ban ngày, chứng tỏ nó có ghi lại tiến tŕnh. Nghĩa là có một tiến tŕnh ngũ uẩn trong chiêm bao.

Tuy nhiên trong trường hợp bị chấn thương vỏ sọ năo, chấn thương tâm lư hoặc tiểu năo và hệ thần kinh bị trục trặc (bệnh) ǵ đó th́ bệnh nhân có thể nói mớ, hoặc nặng hơn th́ mộng du. Mộng du là một dạng bệnh tâm thần, tiếng Anh gọi là Somnambulism. Đặc biệt những việc làm trong cơn mộng du ban đêm không được ư thức nhớ lại ban ngày. V́ vậy mộng du và chiêm bao không giống nhau, và xảy ra trong giai đoạn khác nhau của giấc ngủ. Khi một người bị chấn thương vơ năo hoặc tinh thần bị dồn nén căng thẳng, xung đột, bức xúc, v.v... th́ dần dần đưa đến suy nhược thần kinh và rơi vào t́nh trạng mộng du. Trong mộng du không có "mộng trung ư thức" mà hoàn toàn tác động từ vô thức, khi vô thức chứa nhóm sự căng thẳng, xung đột.

Trong cả hai trường hợp bị chấn thương vơ năo hoặc chấn thương tâm lư, th́ hành động của người bệnh không đủ yếu tố để h́nh thành tiến tŕnh ngũ uẩn một cách đầy đủ.

Nếu người ngủ ngon có ngũ uẩn "ngủ", và người nằm mơ có "ngũ uẩn trong mộng", th́ người mộng du có ngũ uẩn bệnh hoạn, bất thường chỉ h́nh thành trong vô thức.

Có người hỏi:

- Vậy th́ vô thức nó nằm ở đâu, được giải thích như thế nào ở trong Vi Diệu Pháp hoặc Duy Thức?

- Theo Duy Thức th́ nó ở trong A-lại-da-thức. C̣n theo Vi Diệu Pháp th́ nó ở trong Bhavanga, nơi mà thức ghi nhận lại tiến tŕnh rồi kư gởi vào.

- Xin hỏi nếu ở trong vô thức và tiềm thức th́ nó không thể tư tác. Ở đây, người mộng du họ leo trèo lên bờ tường, lên nóc nhà... họ làm những việc mà dường như là phải có những tư tác rất mạnh, có một sự tác động của tâm rất mạnh mẽ. Như vậy có mâu thuẫn không?

- Người mộng du không chủ động, nhưng vẫn có động lực thúc đẩy. Ở đây tôi sẽ nói một chuyện khác nhưng nó lại liên quan đến vấn đề này, và quư vị sẽ hiểu.

Chuyện thôi miên. Thôi miên hoặc bị "điển nhập". Thôi miên th́ thường thường người ta khống chế "tổng đài" năo của bệnh nhân, nghĩa là dùng sức mạnh của ư thức để kiềm chế trung khu thần kinh. Đầu tiên bắt bệnh nhân ngủ, ngủ là đại năo nghỉ ngơi, họ bèn dùng sức mạnh ư thức để kiềm chế tiểu năo. "Nhập điển" cũng vậy, họ kiềm chế tổng hành dinh của vô thức - tức là tiểu năo để điều khiển. Người mà đă bị thôi miên hoặc "nhập điển" điều khiển th́ không tự biết ǵ hết. Cũng có trường hợp người bị thôi miên hoặc người nhập điển có biết nhưng lại là không chủ động được. Trường hợp mộng du tạm coi là một trường hợp "tự thôi miên" người mộng du là người bệnh, có một trục trặc ǵ đó ở hệ thần kinh, khi vô thức dấy lên điều động họ, điều khiển họ mà ư thức họ không biết, thế thôi.

Có ai hỏi ǵ nữa không? Thảo luận về chiều sâu nội tâm vui quá phải không? Thường thường ḿnh hay sống bên ngoài nhiều quá, ít khi quan tâm đến cái tâm của ḿnh. Bây giờ, lâu lâu đi thăm viếng cái tâm ḿnh một cái th́ thấy có những cái khám phá lạ lùng đáng ngạc nhiên, phải không?

Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.


                   

 (30-05-2008) 

Free Hit Counters