Lá Thư Số 21 (19) (Thời Lượng 4:41)

 

 

 

(Mp3Bấm Chuộc Phải, Sau Đó Chọn Save Target As Để Lưu Lại! 1.92 MB)

Right Click,

Save Target As

Ngày ..... tháng ..... năm .....

Con,

Thư của con bị mưa ướt lem nhem hết, nhưng Thầy vẫn đọc ra, đọc c̣n dễ hơn mấy thư trước của con nữa đó, con biết tại sao không? Tại v́ một lư do rất dễ hiểu là lần này có lẽ v́ gấp nên con viết tự nhiên không nắn nót như trước. Đó, con thấy không, tự nhiên lúc nào cũng vẫn hay hơn phải không con?

Thầy rất thông cảm với cuộc chạy đua của con, và Thầy biết rằng chẳng bao lâu con sẽ trở nên một tay chạy đua bản lănh. Bản lănh không phải v́ chạy mau hơn ai mà bản lănh trong trí tuệ biết thế nào là một cuộc chạy đua: "chạy đua là như thế!", "thành, bại, hơn, thua của một cuộc chạy đua là như thế!"... với một nụ cười măi măi trong tâm.

Hăy đam mê cuộc đời đến tận căn để, hăy khinh bỉ cuộc đời đến tận mây xanh. Đam mê và khinh bỉ phải cùng hiện hữu một lúc ở bất cứ đâu, không phải để chúng mâu thuẫn nhau, cũng không phải để chúng cân bằng với nhau, mà để chúng đem đến cho ta một nụ cười vô ngại!

Con ạ,

Cho Thầy gửi lời thăm những cơn mưa buốt giá mùa đông bên đường qua An Cựu hay phố vắng Đông Ba... Nơi mà ngày xưa Thầy đă gửi lại những ngày tháng vui buồn của thời thơ ấu.

Tất cả đều trôi qua dù là một cuộc vui hay một nỗi khổ, dù là một đêm Đông hay một ngày hạ... Nhưng Thầy cũng cám ơn tất cả. V́ tất cả đă dạy cho Thầy có một nụ cười. Hăy sống, không cần xót xa, không cần tiếc nuối, không cần hy vọng, với đôi bàn tay và trái tim mở rộng để đón nhận những ngày mới đến với ta và phất tay chào những ngày đă lùi vào dĩ văng.

Sống cũng như việc làm của cái bao tử, thu nhận những món ăn nào đắng, cay, ngọt, mặn... biến chế, rồi cuối cùng bài tiết hết, nếu không bài tiết được bằng cách này hay cách khác để ứ đọng th́ sinh bệnh. Chúng ta sống tiếp nhận một ngày với những vui, buồn, mừng, giận... Nhưng chỉ c̣n lại trong trí tuệ một nụ cười thôi, c̣n tất cả đều phải bài tiết vào dĩ văng, nếu c̣n vướng mắc cái ǵ th́ chắc là phải khổ. Như bao tử cho ta sự sống, cuộc đời cho ta nụ cười trí tuệ, cho nên chỉ có trí tuệ mới thực là sự sống của con người: "Duy tuệ thị nghiệp".

Trí tuệ chính là tự tánh của con khi con có thể mỉm cười hồn nhiên với tất cả.

Con, Thầy định kể chuyện Sài G̣n cho con nghe, nhưng v́ Sài G̣n cũng chẳng có ǵ để nói. Có lẽ nó cũng như Huế, nhưng thay v́ ngoài đó lạnh, trong này nóng, ngoài đó yên lặng, trong này ồn ào, ngoài đó có sông Hương, trong này có bến Bạch đằng, nhưng không nơi đâu hấp dẫn bằng chính sự sống mà con đang chứng nghiệm, phải không con?

Thân ái chào con.

Thầy.

---------------

Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.