Ngày ..... tháng ..... năm .....
DT con,
Cách đây khoảng một tuần, Thầy có viết thư cho con, nhân nghe D nói con bịnh. Hơn nữa lâu quá Thầy cũng trông thư con, muốn biết con đă tiến bộ ra sao?
Trước khi C vào, Thầy có trả lời con một lá thư, trong đó Thầy giải thích làm thế nào để nhiếp phục tâm sân hận, bằng cách tránh nó hay bằng cách nh́n thẳng vào nó, không biết con đă nhận được chưa, hay là thư đó của NT, nếu vậy con mượn NT để xem nhé. Bây giờ Thầy nói thêm một chút.
Khi giận con cố giữ tâm b́nh thản hoặc niệm Phật với tâm thư thả hoặc buột miệng hát lên... đều là những cách né tránh thực tại. Né tránh cũng là một phương pháp tu trong trường hợp thích ứng. V́ vậy con có thể áp dụng nếu con muốn, miễn là thành công. Nhưng Thầy thích nh́n thẳng vào thực tại hơn, nghĩa là nh́n thẳng vào cơn giận.
Như Thầy đă nói, có hai cách tu tâ: một là chỉ, hai là quán. Chỉ là giữ tâm yên tĩnh bằng cách tập trung tư tưởng vào một đối tượng nhất định, như niệm Phật, đếm hơi thở v.v... để giữ tâm không xao động. Hàng ngày lúc nào thuận tiện con có thể tập an chỉ tâm như vậy trong 5, 10 phút hoặc hơn tùy theo điều kiện của con.
C̣n quán là soi chiếu tâm, phần nhiều là lúc nó khởi động. Như khi con giận là tâm khởi động, hăy chú tâm soi chiếu hành tướng của nó "đây là cơn giận phát sinh"... "đây là cơn giận hiện hành"... "đây là cơn giận lắng dịu"... "đây là cơn giận chấm dứt"... trong một vài niệm như vậy con sẽ thấy không c̣n đâu là giận cả, bây giờ chỉ c̣n lại hơi thở gấp, tim đập mạnh v.v... Đó chỉ là sự xáo trộn c̣n lại trên thân sau tâm sân hận chứ không phải là sân hận. Con có thể hít vào một hơi thật sâu, thở ra từ từ bằng miệng để điều ḥa nhịp tim lại, trong năm ba hơi thở là xong. Đó là cách làm chủ thân tâm bằng soi chiếu, cùng với một vài phương tiện kỹ thuật giản đơn mà hiệu nghiệm.
Thầy đă nói rất nhiều rằng không phải tránh khổ đau, phiền năo, không phải tránh tranh chấp, ganh tị... ở đời. Làm sao con thoát được khi bản chất cuộc đời là như vậy? Thật ra chính nhờ những xô đẩy đó con mới biết cách tự điều chỉnh ḿnh sao cho có thể tự tại giữa những được mất, hơn thua, thành bại, xấu tốt... và biết bao những mâu thuẫn khác ở đời. Nếu không có những xô đẩy đó con s? trở thành yếu đuối không sao giác ngộ, giải thoát được.
Con bảo khi đọc thư Thầy th́ đời có vẻ dễ sống, phiền muộn dễ quên, khó khăn dễ vượt. Coi chừng, con nói oan cho Thầy đó nghe. Thầy không bao giờ khuyên con quên phiền muộn, vượt khó khăn đâu. Thầy thường bảo con phải b́nh tĩnh đối diện với nó, học hỏi nó. Chỉ cần con đừng sợ hăi th́ khó khăn, phiền muộn thế mấy cũng như không.
Thầy rất thông cảm với con khi con phải đương đầu với bao nhiêu phiền lụy của cuộc sống trên hành tŕnh giác ngộ, có những lúc con sợ hăi cô đơn. Ai cũng thế cho đến khi nào chưa đứng vững một ḿnh, nhưng bên cạnh con c̣n có Thầy và các bạn, sẵn sàng chia sẻ với con. Nếu Thầy để con một ḿnh th́ việc ǵ Thầy phải quan tâm hướng dẫn con. Chính con cũng thấy rằng luôn luôn vẫn có Thầy bên cạnh những khổ đau sợ hăi của con, tất nhiên không phải để làm vơi đi những khổ đau đó mà để giúp con có thêm ḷng can đảm và giữ vững niềm tin mà "vác thập tự giá" của ḿnh. Con đừng sợ hăi phiền năo, con không nghe người ta nói phiền năo tức Bồ Đề sao? Phát tâm Bồ Đề tức là con dám đón nhận mọi ưu phiền của cuộc đời cho sự nghiệp giác ngộ.
Con đừng có ư tưởng tự ti, cảm thấy ḿnh yếu hèn, tội lỗi, không xứng đáng với Phật, không xứng đáng với Thầy, con hăy dứt bỏ ư tưởng ấy đi. Ḷng từ bi của Phật, t́nh thương yêu của Thầy không đủ lượng bao dung hay sao?
Tất nhiên con c̣n có những t́nh cảm, những ước vọng, những thôi thúc rất yếu đuối. Nhưng Thầy không bảo con phải thành thánh, phải tinh khiết, phải hoàn toàn, Thầy chỉ khuyên con nên lấy đó làm chất liệu cho sự giác ngộ mà thô, hăy cám ơn những thứ đó đă giúp con chất liệu trui rèn trí tuệ.
Con đừng tưởng Thầy là thánh, hoặc Thầy tinh khiết hoàn toàn. Không, Thầy cũng như con với tất cả cảm giác, t́nh cảm, ước vọng, thôi thúc của một con người. Thầy không cầu làm thánh, không cầu tinh khiết, không cầu hoàn hảo, Thầy chỉ làm người tỉnh giác trước sự bất toàn của đời sống.
Nếu đi con đường của Thầy, con không cần thêm ǵ, không cần bớt ǵ, không cần bỏ ǵ, không cần đạt ǵ, con chỉ cần giác ngộ. Nhưng giác ngộ là bản tính của con, con đâu cần phải t́m kiếm đâu xa:
Thấy như thực thấy
Nghe như thực nghe
Xúc như thực xúc
Biết như thực biết
là bản chất sẵn có nơi con. Cái ǵ làm cho không thấy được như thực, cái ấy là vọng; cái ǵ giúp con thấy được như thực, cái ấy là chơn. Vậy con không cần tự ti, mặc cảm với cái này hoặc tự tôn, tự đại với cái kia. Cái ǵ cũng có giá trị khi nó là thực, khi nó được nh́n qua cái nh́n giác ngộ. Những ǵ con thấy là xấu xa, nó chỉ xấu xa khi mê, nhưng nó trở thành tốt đẹp khi giác ngộ.
Vậy con đừng tự ti, đừng sợ hăi, hăy chỉ giác ngộ mà thôi.
Chào con.
Thầy.
---------------
Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.