Ngày ..... tháng ..... năm .....
Con thương mến,
Những ngày lưu lại Đà Nẵng Thầy thấy con siêng năng đi chùa, học hỏi giáo lư và tinh tấn tu tập Thầy rất hoan hỷ. Giữa xă hội loài người hiếm thay là người theo đạo, giữa những người theo đạo, hiếm thay là người theo đạo chánh, giữa những người theo đạo chánh hiếm thay là người hiểu đạo lư, giữa những người hiểu đạo lư hiếm thay là người thực hành và giữa những người thực hành hiếm thay là người thành tựu.
Người Phật tử thường hănh diện ḿnh theo chánh đạo, nhưng thật ra ít người xứng đáng với chánh đạo của họ. Xứng đáng là khi nào họ sống trong đạo lư, hay nói theo Kinh Phật là sống tùy thuận Pháp (Dhammànudhammà patipanno viharati). Trong Kinh Anguttara Nikàya, Đức Phật dạy rằng:
Dù một người suốt ngày học thuộc ḷng Tam Tạng, giảng nói Tam Tạng hay suy tầm nghĩa lư Tam Tạng th́ vẫn không phải sống theo pháp, nếu người ấy không tự ḿnh sống an tịnh, không tự ổn định nội tâm, không biết rơ mục đích tối thượng với trí tuệ.
Con đă siêng năng học đạo, tinh tấn tu hành th́ phải học và hành sao cho chín chắn, Thầy sẵn sàng giúp con khi con cần đến.
Con hỏi Thầy ư nghĩa hai chữ Huyền Không, nhưng không dễ ǵ nói hết vô lượng nghĩa của chữ này. Thầy chỉ gợi ư cho con một vài nét để con dễ lănh hội nhất, và dễ thể hiện nhất, rồi từ đó con tự mở ra vô lượng nghĩa khác.
Huyền là ḥa đồng. Thế nào là ḥa đồng? Là trọn vẹn với chính ḿnh, với sự sống, với công việc, với tất cả các pháp. Khi con đi trọn vẹn với đi là huyền, khi con ăn trọn vẹn với ăn là huyền, khi con ngủ trọn vẹn với ngủ là huyền, khi con nói năng, hành động, suy nghĩ đều trọn vẹn với ḿnh là huyền. Nói cho kêu là thể nhập vạn pháp.
Con có khi nào nh́n một đám mây trôi qua bầu trời, một đóa hoa nở cuối vườn hay một cơn mưa mùa hạ một cách trọn vẹn không? đó là Huyền.
Con có khi nào thể nghiệm các pháp đến và đi trong hoặc ngoài con như ḍng sông trôi chảy một cách trọn vẹn không? đó là Huyền.
Con có khi nào làm mọi việc dù nhỏ dù lớn, dù dễ dù khó tùy nhân duyên việc ấy đến với con một cách trọn vẹn không? đó là Huyền.
Con có khi nào từ bỏ hay chấp nhận điều ǵ đó một cách trọn vẹn không? đó là Huyền.
Vân vân và vân vân...
Nhưng thế nào là trọn vẹn? Bí quyết ấy Thầy dành cho con khám phá một ḿnh.
C̣n Không là ǵ? Là đạm nhiên, trong sáng, là rỗng rang thanh tịnh, là an ổn giải thoát, không nắm bắt cũng không từ bỏ một điều ǵ cả.
Sống hay chết đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Được hay mất đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Thành hay bại đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Hơn hay thua đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Sinh hay diệt đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Có hay không đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Thiện hay ác đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Tịnh hay động đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Niết-bàn hay sinh tử đối với con không có vấn đề ǵ, đó là Không.
Vân vân và vân vân ...
Tóm lại Huyền Không là ḥa đồng với tất cả mà không có vấn đề ǵ cả và không có vấn đề ǵ mà vẫn ḥa đồng với tất cả.
Tuy nói vậy nhưng khi con đă lănh hội và sống được tinh thần huyền không th́ con muốn nói sao cũng được, cái ǵ lại chẳng huyền, cái ǵ lại chẳng không, huyền không vô lượng nghĩa mà.
Và tuy nói vô lượng nghĩa con đừng cố t́m vô lượng định nghĩa bằng danh bằng cú. Vô lượng là ư Thầy nói có bao nhiêu pháp là có bấy nhiêu nghĩa huyền không vậy thôi.
* * *
Ngày nọ thần chết gặp một gă tiều phu. Thần bảo:
- Thôi đừng đốn củi làm ǵ nữa anh sẽ phải chết ngay bây giờ.
Gă tiều phu nhún vai nói:
- Th́ chết!
Rồi gă tiếp tục đốn củi. Thần chết lại bảo:
- Bây giờ ta đổi ư bắt anh phải sống đốn củi với số kiếp bằng lá cây trong rừng này.
Gă tiều phu lại nhún vai:
- Th́ sống!
Thầy gọi tên gă là Huyền Không.
* * *
Một hôm Thầy ra sau vườn, thấy chú tiểu đang bỏ cuốc ngồi nghỉ, tay c̣n lấm đất bưng một bát trà. Thầy hỏi:
- Con làm ǵ đó?
Chú tiểu nuốt ngụm trà đang uống dở và thưa:
- Dạ, con uống trà.
Thầy gọi tên tiểu là Huyền Không.
* * *k
Trời đă trưa, nắng gắt, Thầy đi bộ đă hơn 10 cây số vẫn chưa về tới chùa, c̣n 3 cây số nữa, sợ trễ ngọ Thầy gọi một chiếc xích lô Bác xích lô hỏi:
- Thầy đi đâu?
- Bác cho về chùa Huyền Không.
- Mời lên xe.
Thầy lên xe. Bác đạp thật nhanh mồ hôi nhễ nhại. Về đến chùa vừa kịp ngọ Thầy mừng rỡ cám ơn:
- Bác cho trả bao nhiêu?
Bác xích lô vừa lau mồ hôi vừa nói:
- Bao nhiêu cũng được.
Thầy gọi tên bác là Huyền Không.
* * *
Bây giờ ngồi kể măi với con như vậy biết bao giờ cho hết những tên gọi Huyền Không.
À, mà con chưa đọc bài thơ "Gọi tên Huyền Không" của Thầy sao? Thầy chép lại cho con đọc nhé:
GỌI TÊN HUYỀN KHÔNG
1. Huyền Không Huyền Không
Gọi tên lần đầu
Chùa tranh nho nhỏ
Đồi mây cỏ hoang2. Huyền Không Huyền Không
Giọt máu tim ta
Yêu từng hơi thở
Ngày qua ngày qua.3. Huyền Không Huyền Không
Gịng suối trong xanh
Chờ trăng qua ngơ
Giọt nắng long lanh4. Huyền Không Huyền Không
Trời nước mênh mông
Yêu đàn chim nhỏ
Ngủ yên ngủ yên5. Huyền Không Huyền Không
Mẹ ru lời kinh
Con ơi hăy ngủ
Sá ǵ tử sinh6. Huyền Không Huyền Không
Xin chào vô cùng
Thuyền ta bỏ bến
Đi vào vô biên7. Huyền Không Huyền Không
Xin gọi tên người
Cỏ, cây, rêu, đá
Muôn loài vô danh8. Huyền Không Huyền Không
Đừng nhớ tên nhau
Cho t́nh yêu măi
Ngàn sau ngàn sau9. Huyền Không Huyền Không
Gọi lần cuối cùng
Vang từ vô thỉ
Vọng đến vô chung.
Thầy.
---------------
Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.