Lá Thư Số 09 (8) (Thời Lượng 5:59)

 

 

 

 

(Mp3Bấm Chuộc Phải, Sau Đó Chọn Save Target As Để Lưu Lại! 2.46 MB)

Right Click,

Save Target As

Ngày ..... tháng ..... năm .....

Con thương mến,

Hôm nay Thầy vừa đi Mỹ Tho về th́ được HT cho đọc một lô thư của con, trong đó có hai bức thư gửi về Thầy đề ngày 15-10-1981 ở Sungi Bei và 31-10-1981 tại Batnan. Thư đi đă chậm mà con lại đổi chỗ luôn nên viết thư cho con mà không hy vọng con đọc được tí nào, sợ rồi cũng như số phận những lá thư trước.

Cách đây nửa tháng Thầy có nhận được thư T, T nói rất nhiều về vị sư người Anh và có nói Thầy viết thư cho ông ấy. Thầy biết viết ǵ bây giờ, v́ cứ như T nói th́ vị sư ấy khá gàn như trước đây Thầy cũng đă từng gàn với những lư lẽ vô phân biệt, b́nh đẳng... thật kêu mà rồi bây giờ lại thấy vô ích.

Con ạ, đời sống chẳng có lư lẽ ǵ cả dù là siêu đến đâu, có bao nhiêu lư lẽ có bây nhiêu lư luận tranh chấp và kiến thủ. Con thấy đó, chính con đang trải qua biết bao là biến đổi, đối phó với biết bao là bất ngờ. Không có lư lẽ nào có thể ứng dụng cho thực tại biến ảo linh động này, sau mùa xuân chưa chắc đă là mùa hạ, có phải thế không con?

Chỉ có sống mới có thể ḥa nhập với sự sống. Chính v́ vậy mà Thầy cứ nhắc các con là chỉ nên sống với tấm ḷng cởi mở sao cho đủ trong sáng, b́nh dị để tiếp ứng lập tức và bén nhạy với những điều mới lạ đến và đi trong đời.

Hài nhi và ngạc nhiên là h́nh ảnh của con người giác ngộ, b́nh dị, cởi mở, trong sáng trước mọi biến đổi. Không phải lư hay sự nào có thể dung hóa được cuộc đời mà chính là ta phải hết sức b́nh dị trong sáng để "huyền chi hựu huyền" với cuộc đời đa diện. Con bảo "Thầy đặt pháp danh cho con là Huyền Chi mà con lại thấy khó ḥa đồng". Huyền đồng hay hài ḥa là ở tâm hồn con, ở nơi sự trong sáng, b́nh dị không nhiều tư lự lụy phiền của con chứ Thầy đâu có bắt con dự phần vào tất cả mọi sinh hoạt vô ích ở đời. Nếu con không thích lửa trại, văn nghệ, ca hát con có quyền ngồi một ḿnh bên bờ suối hay tụng một thời kinh trong chùa hay nghe mục sư giảng đạo v.v... đó là quyền của con, miễn là con làm việc ǵ hay không làm việc ǵ cũng với tâm hồn trong sáng, cởi mở và hồn nhiên, thế thôi. Đừng hiểu lầm Thầy mà ḥa đồng vào những chuyện thị phi vô lối.

Con lại hỏi Thầy "V́ sao con tự buộc ḿnh vào việc học để phải chịu chấp nhận nghiệp lực xoay". Sao con lại cho việc chăm chỉ học hành, chăm chỉ làm việc là nghiệp lực xoay? Không phải vậy đâu con ạ, nếu con chấp nhận một thái độ tiêu cực xa lánh mọi việc học hành, phục vụ... th́ con không bị nghiệp không xoay hay sao? Các thiền sư dạy rằng: "Thà chấp hữu c̣n hơn là chấp không". C̣n Thầy trong bài thơ "Cứ chèo" Thầy viết:

A ha! đâu cũng là biển cả
Ngại chi ta chẳng chèo!

Vậy có sá ǵ việc học hành mà con cho là ràng buộc hay sợ nghiệp lực xoay. Con cứ học hành đi, Thầy bắt chước lời Nietzsche để khuyên con "hăy làm theo ư muốn của con miễn là con có khả năng để ước muốn" và Thầy nghĩ rằng người có khả năng để ước muốn (như Khổng Tử nói: Ṭng tâm sở dục bất du củ) là người b́nh dị, trong sáng hồn nhiên và cởi mở, là người an ổn nơi chính ḿnh, là người sẵn sàng chấp nhận mọi sự cũng như sẵn sàng từ bỏ mọi sự không một chút ngại ngùng. Nếu con được như vậy, Thầy xin tặng con bài thơ này:

Nếu mai mốt c̣n vào ra sinh tử
Bước thăng trầm đâu sá kể nguy nan
Nếu giờ đây vẫy tay chào cuộc lữ
Cát bụi này xin trả lại trần gian.

Thân ái chào con.

Thầy.

---------------

Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.