Lá Thư Số 07 (6) (Thời Lượng 8:36)

 

 

 

 

(Mp3Bấm Chuộc Phải, Sau Đó Chọn Save Target As Để Lưu Lại! 3.52 MB)

Right Click,

Save Target As

Ngày ...... tháng ..... năm ......

Con thương mến,

Tối hôm qua mẹ con và H.T đem thư và ảnh của con đến cho Thầy, đó là lá thư Thầy nhận được từ khi con đi. Dường như thư con không mất mà thư Thầy viết cho con th́ thất lạc hết rồi.

Ảnh chụp trông buồn quá, buồn cũng phải, nhưng con nhớ phải tùy sở trụ xứ thường an lạc" mới được.

Ngày xưa, khi con chưa biết đạo, có lẽ con đă nhập cuộc không một chút dè dặt. Nhưng ngày nay sau khi con biết đạo và đă chuẩn bị cho ḿnh một hàng rào đạo đức th́ có vẻ như con hơi lúng túng trước sự phức tạp của cuộc đời, có phải thế không?

Con ạ, đó là hai cực đoan mà người ta thường vấp phải khi đối diện với cuộc đời. Nếu con tùy thuộc không một chút tỉnh thức th́ con bị cuốn trôi trong ḍng thác lũ của những ảo hóa trần gian. Nhưng nếu con quá cẩn thận e dè th́ con sẽ bị bỏ rơi bên bờ cuộc sống. Đáng thương thay cho những ai lặn hụp trong biển đời không t́m thấy đâu một phút giây tự tại. Cũng đáng thương thay cho những ai trang bị cho ḿnh quá nhiều giá trị để chỉ đào thêm sâu hố ngăn cách với cuộc đời.

Vậy phải làm sao? Không phải làm sao cả, mọi vấn đề chỉ giải quyết ngay chính nơi con mà không cần thêm bớt ǵ nữa, con không cần phải tập luyện yoga, thiền định hay thái cực quyền tới một mức thâm hậu nào mới khả dĩ đối phó với đời. Bao lâu con c̣n cầu viện tới một sở đắc nào, một điều kiện nào, một trang bị nào, một kiến thức nào, th́ con vẫn c̣n hướng ngoại cầu huyền, hay ít ra con vẫn c̣n bị nô lệ bởi những triền phược do chính những sở đắc ấy tạo nên.

Con sẽ phải đối phó với đời bằng hai bàn tay trắng hay bằng những ǵ con đă có sẵn mà thôi. Có lần Thầy đă nói với con:

Học đạo quư vô tâm
Làm nghĩ nói không lầm
Sáng trong và lặng lẽ
Giản dị mới uyên thâm

Vũ khí của con là sự giản dị; giản dị th́ không có vấn đề; không có vấn đề th́ con sáng suốt, trong lành và tĩnh lặng. Có như thế con mới hành động, nói năng, suy nghĩ thích ứng và hồn nhiên.

Thăng - trầm, động - tịnh, khổ - vui... đều hồn nhiên trong sáng tức là tự tại, là vô tâm, là giải - đất - b́nh - an - muôn - đời ở nơi con.

Con thương mến,

Viết đến đây, Thầy nhớ trong thư con có nói: "Trở về quê hương là việc quá xa vời, mà trở về quê hương của Phật c̣n gian khó vô vàn...". Nhưng nếu con nhận ra rằng quê hương nào cũng ở chính nơi con th́ có lẽ con sẽ thốt lên câu: "Nhiên khứ lai hề thiên thu giả mộng!" như trong bài thơ Lai Khứ của Thầy vậy.

Chắc con đă có lần đọc bài thơ "Thiên để nguyệt" của Thầy mà không để ư. Nhân đây Thầy chép lại và dịch cho con nghe ư của bài thơ đó:

Viễn viễn phong đầu phi
Vong xứ điểu vô qui
Hốt phùng thiên để nguyệt
Qui hà, qui hà vi!

Hai câu đầu Thầy tả một con chim mất xứ sở (vong xứ điểu) đang bay càng lúc càng xa (viễn viễn) trước ngọn gió cuốn đi vô định (phong đầu phi), chẳng biết nơi nào là chốn quê nhà th́ làm sao t́m được lối về. Câu thứ ba là đột biến của cuộc đời giữa khi con chim cô đơn mất hướng đang bay vào chân trời vô định, giữa lúc "thuyền tâm lạc giữa trận tiền phong ba" th́ bỗng gặp một mảnh trăng vàng minh linh chiếu diệu, lồng lộng bên trời (hốt phùng thiên để nguyệt), th́ ra:

Quê hương vẫn là đây
Trăng vẫn mảnh trăng này
Ngàn sau ngàn sau nữa
Lồng lộng giữa trời mây

Và câu thứ tư, từ khi con chim bỗng gặp "thiên để nguyệt" th́ không c̣n vấn đề đi hay về nữa. đâu cũng là quê hương, đâu cũng là viễn xứ th́ về đâu? Về làm ǵ (qui hà, qui hà vi!)?

"Hốt phùng thiên để nguyệt" là một cách nói thi vị thay cho thuật ngữ "hoát nhiên đại ngộ" của nhà thiền. Cũng như ngộ, "thiên để nguyệt" không thể t́m thấy ở bất cứ chân trời góc biển nào, mà chỉ t́m thấy ngay nơi chính ḿnh, nơi mà nó vẫn muôn đời chiếu diệu.

Hễ ngay đây và bây giờ con không có vấn đề ǵ với thực tại hiện tiền tức là con thấy tánh, là "hốt phùng thiên để nguyệt". Niết-bàn không xa, chỉ tiếc con người cứ măi cố gắng đi xa Niết-bàn. Quê hương của Phật là nơi gần con nhất, sao con lại phải về đâu nữa để rồi tự thấy khó khăn trở ngại.

Khi Đức Phật dạy: "Chớ có buông lung trí tuệ, hăy hộ tŕ chân đế, hăy làm cho sung măn huệ xả, hăy tu học tịch tịnh" là Ngài muốn dạy chúng ta không nên vọng động hướng ngoại cầu huyền, không nên t́m kiếm thêm bất cứ cái ǵ ở ngoài, chỉ nên thấy các pháp như thật (chân đế), không có vấn đề ǵ (sung măn huệ xả), tức nhiên tâm ta sẽ điềm đạm hư vô và trong sáng (tu học tịch tịnh).

Nói th́ rắc rối nhưng sự thật c̣n giản dị hơn nhiều, con phải tự chứng nghiệm sự thật giản dị ấy, Thầy không có cách nào nói nhiều hơn được.

Thầy ngừng bút và chúc con tự tại vô ngại trong mọi hoàn cảnh.

Thầy.

---------------

Trích từ website: http://trungtamhotong.org . Chúng con thành kính tri ân TT Viên Minh.